Chương 26: Trường Học Câm Lặng (12)

Vì nội dung đoạn đối thoại ấy là như sau:

Thẩm Mỗ: [Tinh Vũ, cậu không sao chứ! Trong buổi lễ chào cờ sáng nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao lại ầm ĩ đến thế?]

Đoạn đối thoại này rõ ràng chính là nhắc đến sự kiện được ghi trong nhật ký của Lý Đạt – Miêu Tinh Vũ phát điên trong lễ chào cờ. Nhưng qua lời của Thẩm, thì dường như mọi chuyện không đơn giản như bề ngoài.

Miêu Tinh Vũ: [Tớ chịu đủ rồi, thật sự chịu đủ rồi. A Thẩm, cậu nói đúng – nếu tớ không phản kháng, thì sẽ bị bắt nạt mãi mãi. Cô giáo Mai chẳng bao giờ quản, bởi vì tớ không có cha mẹ, không ai bảo vệ tớ. Cô ấy chỉ đứng đó nhìn – mở to mắt mà nhìn tớ bị bắt nạt!]

Miêu Tinh Vũ: [Sáng nay trong lễ chào cờ, tớ không cố ý lao lên phía trước để gây rối đâu. Là Trần Song Song, cô ta cứ đứng phía sau chửi rủa tớ mãi! Còn cầm kéo cắt tóc tớ, thậm chí định cắt cả áo của tớ! Tớ không chịu nổi nữa nên mới chửi lại, ai ngờ đám bạn của cô ta cũng xông lên, đè tớ xuống, miệng toàn những lời bẩn thỉu, còn nói sẽ móc mắt tớ ra!]

Miêu Tinh Vũ: [Lúc đó tớ rất sợ, nên mới giãy giụa liều mạng. Cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của cô giáo Mai. Tớ tưởng mình sắp được cứu rồi. Nhưng không, cô Mai chẳng trách mắng đám bắt nạt tớ, mà chỉ chỉ trích tớ làm quá, phá vỡ kỷ luật! Có cô ấy chống lưng, đám người đó càng được đà lộng hành. Sau khi quay về lớp, tớ cũng không biết chuyện gì tồi tệ hơn sẽ xảy ra nữa! Tớ thật sự hết cách, chỉ có thể xông ra khỏi hàng, chỉ có thể đứng trước mặt tất cả mọi người — như vậy mới có thể khiến họ chú ý tới tớ!]

Miêu Tinh Vũ: [A Thẩm, hành động của tớ có thể trông giống như phát điên, nhưng tớ thật sự không điên… Tớ chỉ muốn gây sự chú ý. Nếu có thể khiến các lãnh đạo khác trong trường chú ý, thì có thể sẽ có ai đó can thiệp, họ sẽ ngừng bắt nạt tớ! Tớ thật sự không ngờ sức mình lại mạnh đến thế, tớ chỉ nhảy vài cái mà bục cột cờ đổ sập một mảng lớn. Tớ không cố ý, tớ không muốn phá hoại đâu, tớ thật sự…]

Thẩm Mỗ: [Tinh Vũ, cậu đừng vội. Tớ biết cậu không cố ý. Cậu không sai – là bọn họ bắt nạt cậu trước, cậu chỉ đang cố phản kháng lại thôi, cậu không làm gì sai cả!]

Thẩm Mỗ: [Bình tĩnh lại đã. Bây giờ cảm xúc của cậu đang hỗn loạn. Không sao đâu, tớ là bạn của cậu, chúng ta có thể cùng nhau nghĩ cách!]



Tại đây, đoạn đối thoại đột ngột bị ngắt. Không rõ Thẩm đã làm gì cho Miêu Tinh Vũ — có thể là một cái ôm, hoặc điều gì khác. Dù thế nào, từ những dòng tiếp theo, có thể thấy cảm xúc của Miêu Tinh Vũ đã ổn định lại phần nào, dù không kéo dài được lâu.



Thẩm Mỗ: [Được rồi Tinh Vũ, bây giờ cậu thấy dễ chịu hơn chút nào chưa? Mà này, tớ thấy dạo trước cô Mai gọi cậu vào phòng làm việc, cô ấy không làm gì quá đáng với cậu đấy chứ?]

Miêu Tinh Vũ: [Cũng không phải là chuyện gì quá đáng. Cô ấy chỉ trách mắng tớ rồi đánh vào lòng bàn tay tớ thôi. Sau đó cô còn nói, đừng có điên dại một cách vô nghĩa như vậy nữa, đừng gây thêm rắc rối cho cô. Vì chuyện đó mà ban giám hiệu đã gọi cô lên nói chuyện.]

Thẩm Mỗ: [Vậy là cô ta trút giận lên cậu vì bị trách phạt à? Thật quá đáng!]

Miêu Tinh Vũ: [Không đâu… A Thẩm, cậu không hiểu. Cô Mai Lệ Bình đối xử với tớ như thế nào thật ra không còn quan trọng nữa. Dù sao thì cô cũng phải tìm ai đó để trút giận, mà người đó chắc chắn sẽ không phải là Trần Song Song. Tớ vừa mới biết, Trần Song Song có người thân làm lãnh đạo trong trường, nên cậu thấy đấy A Thẩm, tớ thật nực cười – tớ từng nghĩ rằng nếu mình làm lớn chuyện lên, thì ban giám hiệu sẽ đứng ra bảo vệ tớ. Nhưng một trong những kẻ bắt nạt lại có người nhà trong ban lãnh đạo, thì ai sẽ đứng về phía tớ đây?]

Thẩm Mỗ: [Trời ơi…]

Miêu Tinh Vũ: [Nhưng A Thẩm, đó vẫn chưa phải điều đáng sợ nhất. Điều khiến tớ sợ hãi nhất… là ánh mắt của những người xung quanh – ánh mắt của tất cả các bạn học. Sau màn náo loạn sáng nay, cả trường đều biết đến tớ. Hôm nay, đi đến đâu tớ cũng cảm nhận được những ánh mắt kỳ lạ, những lời thì thầm ở không xa. Tớ không nghe thấy rõ, nhưng tớ biết họ đang làm gì: hoặc là chế nhạo tớ, hoặc là sỉ nhục tớ.]

Miêu Tinh Vũ: [Ánh mắt họ nhìn tớ cứ như đang nhìn rác rưởi… Tớ hỏng thật rồi. Những gì tớ làm chẳng thể giành được chút cảm thông nào, ngược lại chỉ khiến tớ trở thành cái gai trong mắt họ… Tớ linh cảm được, chuyện bắt nạt này sẽ không dừng lại. Bọn họ sẽ đối xử với tớ thế nào đây? Nhất định sẽ còn tệ hơn bây giờ…]

Thẩm Mỗ: [Đủ rồi Tinh Vũ, tâm trạng cậu đang rất không ổn…]

Miêu Tinh Vũ: [A Thẩm, tớ mệt rồi, tớ thật sự chỉ muốn chết. Có phải bọn họ nói đúng không? Rằng nếu tớ chết đi, thì mọi chuyện sẽ kết thúc…]

[…]

Đến đây, quyển sổ đã bị xé làm đôi, phần còn lại không ai biết đã xảy ra chuyện gì. Trừ khi tìm được nửa quyển sổ còn lại – nhưng nửa còn lại đó, hiện đang ở đâu?

Diệp Thính Vũ lặng lẽ liếc nhìn Tiêu Hoa, người kia lập tức hiểu ý. Biết nhau nhiều năm, họ không cần lời nói cũng đủ ăn ý. Nhưng Tiêu Hoa cũng chỉ lắc đầu – một động tác đơn giản nhưng Diệp Thính Vũ hiểu rất rõ: Tiêu Hoa cũng không tìm được nửa quyển còn lại.

Nhìn thấy vẻ bất lực trên gương mặt Tiêu Hoa, Diệp Thính Vũ cũng chỉ có thể vuốt lại tóc rồi thở dài. Tính cách của Tiêu Hoa cô rất hiểu, có thể nói là tỉ mỉ đến từng chi tiết. Đến cả anh ấy cũng nói không tìm thấy, thì đúng là không có thật rồi.

Thế nhưng, Diệp Thính Vũ lại cảm thấy phần còn lại mới là quan trọng nhất.

Chuyện gì đã xảy ra sau đó? Lý Đạt và những người khác đã “dạy dỗ” Thẩm Mỗ thế nào? Miêu Tinh Vũ rốt cuộc bị hại chết ra sao? Họ chẳng biết gì cả.

À không, vẫn biết được một chút. Biết được tên của cô giáo Mai – là Mai Lệ Bình. Nhưng họ Mai vốn đã hiếm gặp, ngoài việc giúp họ xác định chính xác “cô Mai” là ai thì cũng chẳng có ích gì nhiều.

Chỉ là… Tiêu Hoa lại chú ý đến một điểm mấu chốt.

Đó là Trần Song Song – một trong những kẻ từng bắt nạt Miêu Tinh Vũ.

[Tôi không có ấn tượng gì về Trần Song Song cả.] Tiêu Hoa lắc đầu: [Tôi đã kiểm tra từng bộ đồng phục của lớp 1/1, trong đó không có bộ nào ghi tên Trần Song Song cả.]

Liên hệ với những gì đã đọc trong nhật ký của Lý Đạt, việc Trần Song Song đối xử như vậy với Miêu Tinh Vũ khiến họ gần như chắc chắn rằng sau khi biến thành lệ quỷ, nạn nhân đầu tiên mà Miêu Tinh Vũ trả thù chính là cô ta.

Giản Thanh Oanh le lưỡi ra, rồi viết: [Bị báo thù cũng là đáng đời thôi! Những đứa trẻ như vậy đúng là sinh ra đã độc ác, bị đối xử ra sao cũng là điều chúng đáng phải nhận! Hơn nữa, tôi thật không ngờ là cả lãnh đạo và giáo viên của ngôi trường này cũng hùa vào bắt nạt một đứa trẻ không có chỗ dựa! Mà nguyên nhân của tất cả mọi chuyện chỉ vì bọn họ cho rằng cô bé đó xấu xí ư?]

[Không, tôi đang nghĩ đến một chuyện khác thể xác của Trần Song Song ở đâu.] Tiêu Hoa chẳng để tâm đến sự phẫn nộ của Giản Thanh Oanh, cậu vẫn chú trọng đến điều thực tế hơn: [Trong nhật ký của Lý Đạt có viết, những học sinh mất tích sớm đều chỉ để lại bộ đồng phục. Xác thì không thể nào tự nhiên biến mất được. Miêu Tinh Vũ sau khi biến thành lệ quỷ – đã giấu xác họ ở đâu, để mùi hôi thối từ xác không bị phát hiện?]

[Đúng vậy, nơi giấu xác rất quan trọng.] Diệp Thính Vũ gật đầu tán thành: [Nếu tìm được, chúng ta có thể suy ngược lại chỗ mà Miêu Tinh Vũ đã giấu xác. Mà rất có thể điều đó cũng sẽ giải thích được vì sao cô ấy lại ghét âm thanh của tiếng nói chuyện.]

Âm thanh… âm thanh…

Ở nơi như thế nào thì con người mới thấy ghét tiếng ồn ào và nói chuyện?

[Thôi được rồi, giờ nghĩ những chuyện này cũng chẳng ích gì cả.] Thấy Diệp Thính Vũ cứ nhíu mày mãi không giãn, Tiêu Hoa mở lời an ủi: [Giờ chúng ta nên làm gì? Tìm phòng làm việc của cô Mai trước, hay tìm cách hội ngộ với nhóm của La Diệp?]

Diệp Thính Vũ suy nghĩ chốc lát, rồi đưa ra quyết định: [Tìm họ trước đi. Đông người vẫn hơn, có thêm người cũng tiện cho việc phân tích tình hình.]

[Nhưng mà… làm sao tìm được họ bây giờ?] Giản Thanh Oanh giơ quyển sổ tay lên.

Diệp Thính Vũ dựa vào tường, cảm thấy chiếc đèn pin đội đầu ép lên trán hơi khó chịu nên tháo nó xuống. Cô cầm chiếc đèn pin trên tay, rồi đột nhiên khựng lại, sau đó nở một nụ cười.

[Tôi nghĩ, tôi có cách để tìm được họ rồi.]