Khi đọc đến đoạn này, La Diệp thực sự cảm thấy bất lực. Lũ trẻ này thật vô lý, cứ như thể sự tồn tại của Miêu Tinh Vũ là một tội lỗi nguyên thủy vậy. Miêu Tinh Vũ có phản ứng thì bị chê, không có phản ứng cũng bị chê.
Cả trường bắt nạt một người, chỉ nghĩ thôi đã khiến La Diệp thấy lạnh sống lưng.
Không biết lúc đó Miêu Tinh Vũ đã chịu đựng thế nào để vượt qua.
[Ngày 22 tháng 10, mưa to.]
[Mình đã hiểu ra, hiểu tại sao Miêu Tinh Vũ vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ! Vì cô ta không cô đơn, cô ta không hề cô đơn!]
[Cô ta có một người bạn ngoài lớp, tôi đã nhìn thấy. Trong giờ thể dục, hai người họ dùng một cuốn sổ để trao đổi với nhau.]
[Thật đáng ghét, sao lại có người đồng cảm với kẻ như Miêu Tinh Vũ chứ… hắn cũng chết đi, hắn cũng nên chết!]
[Lần tới lên lớp, phải cho hắn một bài học…]
—
Khi đọc tới từ “bạn” này, La Diệp thoáng ngạc nhiên.
Bạn của Miêu Tinh Vũ? Một người không hoocùng lớp, lại còn trao đổi bằng sổ trong giờ thể dục.
Bản năng khiến La Diệp ngẩng đầu lên, vô tình bắt gặp ánh mắt của Lâm Kiến Ảnh, cậu cũng bắt gặp ánh mắt có một cảm giác tương tự.
Có lẽ lúc này, họ đã nghĩ cùng một điều.
Cuốn sổ mà Miêu Tinh Vũ và người bạn đó trao đổi nhất định phải tìm cho ra. Trong đó chắc chắn có manh mối quan trọng!
Nhưng bây giờ, vẫn nên đọc tiếp nhật ký của Lý Đạt đã.
Nhật ký này cũng không còn nhiều, hi vọng phía sau vẫn còn những thông tin quan trọng.
La Diệp lật trang, đúng như dự đoán, vài ngày sau mọi chuyện lại một lần nữa thay đổi.
[Ngày 25 tháng 10, âm u.]
[Mình không còn phải bận tâm, đau khổ về chuyện Miêu Tinh Vũ nữa, vì hôm nay cô ta không đến lớp. cô Mai nói, từ nay Miêu Tinh Vũ sẽ không đến nữa, mọi người cứ coi như chưa từng có cô bạn này.]
[Nghe tin này lẽ ra mình phải vui, nhưng nhìn cái bàn học trống trơn ấy, tôi lại thấy lòng trống trải khó tả. Hơn nữa, tính cách như Miêu Tinh Vũ, sao lại đột ngột bỏ học vậy?]
[Và còn một điều nữa, thái độ của cô Mai.]
[Khi nhắc đến tên Miêu Tinh Vũ, cô ấy thậm chí không dám ngẩng đầu lên. Như thể cô ấy đang sợ hãi cái tên đó vậy.]
—
Ngày 25 tháng 10.
La Diệp cầm cuốn sổ của mình, âm thầm ghi lại ngày này. Từ hôm đó, Miêu Tinh Vũ không còn đến lớp nữa. Còn cô Mai thì dường như rất sợ nhắc đến tên Miêu Tinh Vũ.
Tại sao cô Mai lại sợ? Có phải cô Mai biết bí mật đằng sau chuyện bất thường của Miêu Tinh Vũ?
Trong lòng La Diệp còn rất nhiều nghi vấn, nhưng nhật ký vẫn phải đọc tiếp.
[Ngày 29 tháng 10, âm u.]
[Khoảng thời gian này, trời luôn u ám. Mặc dù mình thích thời tiết mát mẻ như vậy, nhưng mãi như thế cũng khiến mình lo lắng.]
[Miêu Tinh Vũ - mình thực sự không muốn nhắc tên cô ta nữa, nhưng dù Miêu Tinh Vũ không đến lớp, tôi vẫn cảm thấy cô ta đang ở một góc nào đó, lặng lẽ nhìn chừng chúng ta.]
Trang tiếp theo.
[Ngày 1 tháng 11, trời quang đãng.]
[Tháng mới, hôm nay trời nắng. Nhưng tâm trạng tôi lại rơi xuống đáy vực.]
[Mấy ngày gần đây, anh trai mình cũng nói, hình như anh ấy thấy bóng dáng của Miêu Tinh Vũ ở một góc nào đó. Ánh mắt Miêu Tinh Vũ vô hồn, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào anh ấy.]
[Mình nói với anh là không thể nào, Miêu Tinh Vũ đã bỏ học rồi, không thể xuất hiện ở trường được. Nhưng anh ấy dường như bị ám ảnh, khẳng định mình thấy Miêu Tinh Vũ thật. Những ngày qua, anh rất mệt mỏi, mình cảm thấy chuyện này không hay. Anh làm mình cũng thấy nghi hoặc. Anh còn hỏi mình, liệu có phải Miêu Tinh Vũ đang trả thù những người đã bắt nạt cô ta?]
[Trả thù? Miêu Tinh Vũ có quyền gì để trả thù chúng ta? Nếu cô ta thực sự giả ma quỷ, tôi nhất định phải tìm ra và cho cô ta một bài học!]
Trang kế tiếp.
[Ngày 5 tháng 11, âm u.]
[Không ổn… không ổn chút nào!]
[Anh trai nói Miêu Tinh Vũ đã trở lại, ban đầu mình không tin. Nhưng hôm nay lên tầng trên tìm anh, mình cũng thấy một bóng người rất giống Miêu Tinh Vũ ở một góc khuất!]
[Nhưng Miêu Tinh Vũ đã bỏ học rồi mà? Sao lại xuất hiện ở trường? Và cô ấy không làm gì, chỉ nhìn chằm chằm chúng tôi? Mình muốn đến hỏi cho rõ, nhưng khi đi đến góc đó thì Miêu Tinh Vũ biến mất…]
[Nhìn cô ta, mình thấy một nỗi bất an không rõ lý do. Giống như điều gì đó sắp xảy ra.]
[Tại sao? Tại sao? Tại sao? Tôi không làm sai điều gì cả, không, không!]
Trang tiếp.
[Ngày 7 tháng 11, âm u.]
[Không nhầm được! Không nhầm được! Miêu Tinh Vũ đã trở lại! Cô ta thật sự trở lại rồi!]
[Trong trường bắt đầu xảy ra những vụ mất tích, một số người cứ thế biến mất, chỉ để lại bộ quần áo… Và theo phản hồi của bạn cùng lớp những người mất tích, trước khi biến mất, họ đều nói đã nhìn thấy Miêu Tinh Vũ. Nhưng không thể chạm, không thể nắm, rốt cuộc là thứ gì? Cô ta là ma à? Hay Miêu Tinh Vũ đã chết rồi!]
[Mình không đoán nổi, cũng không dám đoán… Anh trai mình mấy ngày nay tinh thần đã sụp đổ, anh nói trong giờ học có thể nhìn thấy cô ấy qua cửa sổ đang nhìn chằm chằm mình. Anh nói anh có thể không chịu nổi nữa, hỏi mình liệu có phải chỉ có tự sát thì Miêu Tinh Vũ mới buông tha cho anh?]
[Mình không thể trả lời anh, vì mình cũng đã bị nỗi sợ nuốt chửng. Nhưng mình nghĩ anh nói đúng…]
[Có lẽ tự sát là cách giải thoát tốt nhất với những người bị Miêu Tinh Vũ nhắm đến? Mình luôn cảm thấy nếu chúng mình chết dưới tay Miêu Tinh Vũ, còn kinh khủng hơn tự sát nhiều lần…]
[Nhưng mình không muốn chết, thật sự không muốn chết… Mình có lỗi với Miêu Tinh Vũ, nhưng tôi không đáng chết! Miêu Tinh Vũ, xin cô tha cho mình, tha cho mình! Trả thù có đầu có đuôi, hãy đi tìm người đã hại cô đi!]
Rồi là trang cuối cùng.
[ Ngày 9 tháng 11, âm u.]
[Anh trai mất tích rồi. Dù gọi là mất tích, tôi biết anh đã tự sát. Vì lúc đi, anh vẫn cười, mình nhìn thấy anh viết rất nhiều lời hối lỗi rồi một mình biến mất. Anh trai chết rồi? Vậy mình còn sống được bao lâu?]
[Dù mình có viết bao nhiêu lần “xin lỗi” trên giấy, Miêu Tinh Vũ cũng không buông tha mình đâu, vì trong số những người đầu tiên phá sách Miêu Tinh Vũ, có mình.]
[Mặc dù có nhiều người mất tích, nhưng thực ra không ảnh hưởng đến phần lớn học sinh trong trường. Nhà trường đã che giấu chuyện này, nên họ vẫn đi học bình thường. Nhưng sự bất thường này sẽ kéo dài đến bao giờ? Trong trường không có ai chưa từng bắt nạt hoặc thù ghét Miêu Tinh Vũ đúng không? Bạn học thì ghét cô ta, thầy cô thì coi thường, họ đều mong Miêu Tinh Vũ chết đi đúng không?]
[Không, không, vẫn còn một người, một người nữa, chính là bạn ngoài lớp kia, người đã trao đổi với Miêu Tinh Vũ bằng viết chữ trong giờ thể dục… Có lẽ Miêu Tinh Vũ sẽ tha cho người đó?]
[Ngoài trời mưa lất phất, mình nhìn thấy Miêu Tinh Vũ đang nhìn mình trong mưa, cô ta cười rạng rỡ với tôi. Biểu cảm đó không phải người sống có thể làm được, Miêu Tinh Vũ quả thực là một con quỷ đáng sợ.]
[Tôi biết, Miêu Tinh Vũ sẽ đến tìm mình. Nhưng mình không có can đảm tự kết liễu mình như anh trai, mình chỉ muốn đợi đến khoảnh khắc cuối cùng, đợi Miêu Tinh Vũ ra tay với tất cả chúng mình. Và mình có linh cảm, vào ngày 11 tháng 11, tức là hai ngày nữa, cô ấy sẽ kết thúc tất cả. Vì chúng mình đã từng chế giễu Miêu Tinh Vũ, loại rác rưởi như cô ta chỉ xứng đáng cô đơn, mà ngày đó lại cực kỳ phù hợp với điều đó.]
[Có lẽ mình không thể thay đổi được số phận của mình, sự ăn năn trong lòng cũng chẳng có chút ý nghĩa nào. Nhưng trước khi chết, mình chỉ biết một điều: Ai mới là người đã gϊếŧ chết Miêu Tinh Vũ?]
[Là ai, là ai, là ai, là ai, là ai, là ai… Rốt cuộc là ai?]