Chương 20: Trường Học Câm Lặng (6)

[Ngày 7 tháng 9, mưa nhỏ, thứ Sáu.]

[Hôm nay khi giúp cô chủ nhiệm lớp - cô Mai sắp xếp tài liệu trong văn phòng, tình cờ phát hiện một danh sách học sinh của lớp. Vô cùng ngạc nhiên khi thấy trong danh sách có đến 34 cái tên, trong khi rõ ràng lớp chỉ có 33 bạn. Mình là kiểu người có chuyện gì là phải tìm hiểu cho ra lẽ, nên đã hỏi cô Mai về chuyện này. Cô dường như không để tâm lắm, nhưng vẫn trả lời rằng – có một bạn học mới bị bệnh, hiện đang điều trị trong bệnh viện, tuần sau mới đến lớp học.]

[Bệnh nặng à… tội nghiệp thật… À, cô Mai còn nói thêm rằng đến lúc đó, bạn học mới sẽ ngồi ở chỗ trống phía sau mình, dặn phải chăm sóc bạn ấy thật tốt, giúp bạn làm quen với tập thể lớp. Có bạn học mới, nghĩa là lại có cơ hội kết bạn thêm người bạn mới, mình rất vui. Mình nhất định sẽ đối xử thật tốt với bạn ấy! À đúng rồi, mình đã biết tên bạn ấy từ danh sách là Miêu Tinh Vũ. Thật là một cái tên dễ nghe, mong là bạn ấy cũng đáng yêu như cái tên của mình!]

Đọc xong trang nhật ký này từ đầu đến cuối, La Diệp cau mày đến mức lông mày như dính chặt lại với nhau. Rõ ràng là trước khi gặp Miêu Tinh Vũ, Lý Đạt đã rất mong chờ và có thiện cảm với bạn học mới. Nhưng sau đó, khi tận mắt nhìn thấy ngoại hình của Miêu Tinh Vũ một vẻ ngoài “xấu xí” khác xa với tưởng tượng cậu bé liền sinh lòng chán ghét… Mặc dù thái độ này là không nên, nhưng chuỗi logic vẫn có thể hiểu được.

Điều khiến La Diệp quan tâm hơn lại là thái độ của cô giáo Mai trong nhật ký.

Cô Mai chính là giáo viên chủ nhiệm của lớp 1/1. Theo những gì họ biết từ nhật ký của Lý Hiểu, cô này là một giáo viên tồi, có thành kiến với Miêu Tinh Vũ. Thế nhưng, trong những dòng nhật ký thời gian đầu, cô Mai cũng từng nói những câu như hãy quan tâm đến bạn Miêu Tinh Vũ một chút.

Nhật ký của Lý Đạt cũng xác thực điều đó giáo viên chủ nhiệm đã bảo cậu chăm sóc bạn học mới. Chỉ nhìn vào điểm này, có vẻ cô ta không đến mức là một ác quỷ không còn nhân tính.

Nhưng La Diệp cũng hiểu rõ, nhiều chuyện không thể chỉ nhìn bề ngoài. Cô giáo Mai sau này đã làm những gì, thì còn phải điều tra tiếp.

Mang theo tâm trạng nặng nề, La Diệp lật tiếp những trang nhật ký sau đó.

Trong vài ngày kế tiếp, nhật ký của Lý Đạt chỉ ghi lại những chuyện vụn vặt không mấy quan trọng. Không nhắc đến cô Mai, không nhắc đến anh trai, cũng không nhắc đến Miêu Tinh Vũ.

Cho đến ngày 12 tháng 9 ngày Miêu Tinh Vũ chính thức đến lớp bước ngoặt bắt đầu.



[Ngày 12, tháng 9, Thứ Tư, u ám.]

[Hôm nay, cuối cùng cũng đã được gặp Miêu Tinh Vũ. Nhưng không vui, hoàn toàn không vui thậm chí, đây là ngày buồn nhất kể từ khi nhập học. Mình từng nghĩ rằng bạn học mới người có thể trạng yếu ớt hẳn là một cô bạn dịu dàng và xinh xắn. Nhưng mình không ngờ, bạn ấy lại xấu đến vậy. Tại sao có thể xấu như thế? Sao lại xấu đến mức ấy cơ chứ! Bạn ấy gầy trơ xương, má lõm sâu như mặt phẳng, da trắng bệch như xác sống, quan trọng nhất là bạn ấy chỉ có một cặp mắt! Trong khi người bình thường phải có ba cặp mắt mới đúng chứ!]

[Ngoại hình của bạn ấy giống hệt một con quái vật… Đúng rồi, quái vật kiểu quái vật hay xuất hiện trong truyện kinh dị. Thật kinh khủng, thật ghê tởm… Một con quái vật xấu xí. Phải, từ giờ trở đi, sẽ gọi bạn ấy như vậy.]

[Không phải Miêu Tinh Vũ gì hết, cô ta là “Con Quái Xấu Xí”.]



Đọc đến đây, La Diệp không kìm được mà ngẩng đầu nhìn sang Lâm Kiến Ảnh, người kia nhẹ gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Từ nội dung nhật ký này, ít nhất có thể xác định được một điều: ngoại hình của Miêu Tinh Vũ rất có thể mới là gần với “người bình thường”. Nhưng trong ngôi trường đầy cá quái vật này, chính những người trông giống “người” mới là dị dạng.

Và Miêu Tinh Vũ, chính vì gương mặt “khác biệt” đó, đã khiến các bạn cùng lớp sinh ra ác cảm. Có lẽ đó chính là khởi đầu của chuỗi bắt nạt.



[Ngày 13, tháng 9, Thứ Năm, u ám.]

[Không chịu nổi nữa rồi. Chỉ cần ở cùng một phòng với Miêu Tinh Vũ là cảm thấy không thở nổi. Trên người cô ta luôn bốc ra một mùi hôi kỳ quái, ghê tởm, thực sự rất ghê tởm. Người thì xấu mà còn không biết giữ vệ sinh, loại người nào lại có thể mặt dày đến vậy chứ? Mới chỉ một ngày, đã không chịu nổi rồi. Chỉ mong cô ta biến đi. Mong mau đến cuối tuần, không muốn nhìn thấy cô ta chút nào.]

[Biến đi, biến đi, biến đi!]

Từ hôm đó trở đi, nhật ký ngày nào cũng lặp đi lặp lại câu “biến đi”. Kể cả cuối tuần, Lý Đạt vẫn tiếp tục trút giận lên trang giấy, bày tỏ sự chán ghét của mình dành cho Miêu Tinh Vũ. Kể từ hôm cô bé đến lớp, Lý Đạt không còn ghi lại bất cứ điều gì vui vẻ nữa cảm xúc duy nhất của cậu là muốn tránh xa cô ta.

Tên nhóc này đúng là dành cho Miêu Tinh Vũ một ác ý có thể kết tinh thành hình. Nếu ác ý có thể gϊếŧ người, e là Miêu Tinh Vũ đã bị đâm chết cả triệu lần rồi.

Nhưng, La Diệp cũng cảm thấy có gì đó không ổn.

Chỉ vì ngoại hình mà Lý Đạt có thể ghét Miêu Tinh Vũ đến mức đó sao?

Rồi đến ngày 17 tháng 9, nhật ký lại xuất hiện thay đổi.



[Ngày 17 tháng 9, Thứ Hai, mưa.]

[Hôm nay anh trai đến thăm lớp, Miêu Tinh Vũ đúng là đồ đáng ghét, liền sáp lại gần. Rõ ràng những người khác chẳng ai quan tâm học sinh khối trên, chỉ có cô ta thì mắt long lanh nhìn theo như con chó vậy. Không, thật ra cô ta cũng giống chó mà. Tính cách thì kỳ quặc, gương mặt cũng quái dị. Mình ghét cô ta, cả lớp đều ghét cô ta. Trong môi trường như thế này, dường như mọi cảm xúc đều bị phóng đại, mọi hành vi cũng bị đẩy đến cực đoan. Thôi bỏ đi, không nhắc đến cô ta nữa, nhắc đến cũng chẳng vui gì. Tốt hơn là ghi lại chuyện của anh trai vậy. Anh ấy đúng là, rõ ràng đã nói sẽ cùng nhau viết nhật ký, vậy mà lại viết đứt quãng lung tung! Đáng ghét thật, sau này nhất định phải nhắc anh ấy thường xuyên!]

Đọc đến đoạn này, La Diệp dường như đã hiểu ra một điều tại sao Miêu Tinh Vũ lại bị ghét đến vậy.

Không phải vì bản thân cô bé có vấn đề gì. Mà là trong cái môi trường này, cảm xúc là thứ có thể lây lan.

Chỉ cần có một người ghét cô ấy, những người khác sẽ dễ dàng hùa theo, bị kéo vào cái vòng cảm xúc tiêu cực đó. Cho đến khi tất cả biến thành một cơn cuồng nộ tập thể, thành một trò chơi bắt nạt tàn nhẫn nhắm vào một người vô tội.

Vì vào lúc đó không ai còn xem Miêu Tinh Vũ là một “con người”.

Quay lại nhật ký, điểm này trong nhật ký của Lý Đạt cũng trùng khớp với nhật ký của Lý Hiểu.

Tuy nhiên, nhật ký của Lý Hiểu chỉ ghi chép đến ngày 31 tháng 9, sau đó không rõ vì lý do gì mà cậu không viết nữa. Có thể là vì cậu mất hứng hoặc có thể là vì không lâu sau đó, cậu đã treo cổ tự tử.

Vậy nên, giờ lại xuất hiện một vấn đề mới. Nếu như bắt nạt bằng lời nói đã bắt đầu vào giai đoạn này, thì bạo lực thể xác đối với Miêu Tinh Vũ bắt đầu từ khi nào?

Xác định được thời điểm đó sẽ rất quan trọng.

Nghĩ đến đây, La Diệp tăng tốc đọc tiếp những trang nhật ký.

Trong khoảng thời gian từ đó cho đến 31 tháng 9, nhật ký của Lý Đạt vẫn duy trì một vẻ bình thường trên bề mặt hầu hết chỉ ghi lại chuyện vặt, hoặc tiếp tục phàn nàn về việc cậu ta ghét Miêu Tinh Vũ. Nhưng qua từng ngày, cảm xúc trong từng con chữ trở nên ngày một cực đoan cho đến khi…



[Ngày 31 tháng 9, mưa lớn.]

[Mình thực sự không thể chịu đựng thêm nữa, đôi khi còn nảy sinh ra những suy nghĩ đáng sợ muốn gϊếŧ Miêu Tinh Vũ. Đặc biệt là hôm nay, khi cô ta nhìn mình và cười ngu ngu, ánh mắt chứa đầy thứ gì đó… ớn lạnh, thật sự rất ớn lạnh!]

[Mình chịu hết nổi rồi, những bạn ngồi gần cô ta cũng không thể chịu được nữa. Thế là tụi mình mang theo dao rọc giấy và bút màu, nhân lúc Miêu Tinh Vũ không có ở chỗ ngồi, đã khắc lên bàn cô ta đủ loại từ ngữ thô tục… Nếu là người khác, làm vậy chắc sẽ thấy tội lỗi, nhưng với cô ta thì không. Mình thấy thật sung sướиɠ!]

[Tụi mình càng lúc càng quá đáng. Còn xé sạch sách vở trên bàn cô ta, rồi trước khi chuông vào lớp vang lên, ai nấy đều ăn ý trở về chỗ ngồi để lại cho cô ta một mớ hỗn độn trên sàn.]

[Miêu Tinh Vũ lúc quay về hình như ban đầu chưa phản ứng lại được. Đến khi cô ta nhận ra mọi thứ đã bị phá hỏng, lập tức hét lên một tiếng chói tai, cực kỳ khó chịu.]

[Không hiểu sao, mình có cảm giác ánh mắt cô ta hôm nay có gì đó rất độc. Giống như đang dò xét, muốn tìm ra ai là người làm việc đó. Thật nực cười, cô ta có tư cách gì để làm vậy chứ?]

[À đúng rồi, hôm nay anh cũng đến lớp. Ảnh cũng không ưa gì Miêu Tinh Vũ. Lúc riêng tư, anh ấy nói với mình: “Một đứa xấu xí như thế, có khi chết đi còn tốt hơn.”]

[Ừm, thật đấy. Mình không thể tưởng tượng nổi cuộc sống của một người như cô ta. Có khi… chết đi mới thật sự là giải thoát.]



La Diệp nhìn trang nhật ký, không nhịn được mà lắc đầu. Cậu bé này dành cho Miêu Tinh Vũ một mức độ ác ý quá mức, phải nói là tàn độc.

Không thể không thừa nhận, nếu tất cả những gì trong nhật ký đều do chính tay Lý Đạt viết ra, thì đứa trẻ này trưởng thành sớm đến mức kỳ lạ có nhiều cách dùng từ, cách hành văn hoàn toàn không giống của một học sinh lớp Một.

Tất nhiên, có thể đây là dụng ý của trò chơi, để người chơi có thể tìm ra được manh mối quan trọng. Dù sao thì theo lời gã đàn ông kỳ quái từng giải thích, màn chơi đầu tiên của những người bước lên đảo sẽ không quá khó chỉ cần gan lớn và tinh ý, đa phần đều có thể vượt qua.

La Diệp nghĩ vậy, liền tiếp tục đọc. Dù sao trong nhật ký của Lý Đạt cũng có rất nhiều phần vô nghĩa, cậu chỉ lựa chọn những phần quan trọng nhất để xem kỹ.

Ví dụ như những đoạn tiếp theo:

[Ngày 9 tháng 10, trời âm u.]

[Chỉ vài hôm sau, hình như tất cả mọi người đều bắt đầu khó chịu với Miêu Tinh Vũ.]

[Sách vở của cô ta bị vẽ đầy hình nguệch ngoạc bằng bút màu, mặt bàn cũng chi chít những dòng chữ khắc. Lúc đầu Miêu Tinh Vũ còn cố tìm ra ai là thủ phạm, nhưng giờ thì bó tay rồi bởi vì cả lớp đều nhắm vào cô ta.]

[Nhưng mà, Miêu Tinh Vũ đáng bị như vậy. Vừa xấu người, lại xấu cả tâm hồn loại người như thế, bị đối xử thế này cũng là đáng đời!]

[Ngày 15 tháng 10, trời nắng.]

[Không chỉ lớp mình, học sinh lớp khác cũng bắt đầu ghét Miêu Tinh Vũ. Cũng đúng thôi, ai kêu cô ta giữa lễ chào cờ lại nổi điên làm gì? Tự chuốc lấy thôi!]

[Còn nữa, tan học mình đến văn phòng cô Mai thì thấy cô ấy đang phạt Miêu Tinh Vũ, đánh vào tay cô ta. Làm ra chuyện lớn như vậy, vậy mà chỉ bị đánh vài cái vào lòng bàn tay quá nhẹ rồi!]

[Ngày 20 tháng 10, âm u.]

[Hôm nay anh trai nói tiếng xấu của Miêu Tinh Vũ đã lan sang cả các lớp trên rồi. Bây giờ cô ta đi đâu cũng bị ném giấy vụn, ha ha ha, đúng là báo ứng!]

[Bị cả trường cô lập chắc hẳn rất khó chịu nhỉ, nhưng nhìn Miêu Tinh Vũ thì dường như đã chai sạn rồi, không còn quan tâm đến những chuyện đó nữa.]

[Chính cái thái độ “chẳng quan tâm gì” đó mới khiến người ta thấy ghê tởm nhất.]