Chương 1: Tôi Đang Đợi Cậu Ở Đảo Sương Mù (1)

“Tiểu Diệp à, cậu từng nghe truyền thuyết về đảo Sương Mù chưa?”

Trong căn phòng riêng sáng sủa, một cô gái mặc áo trắng, dáng vẻ thanh tú ngồi đối diện La Diệp. Cả hai cứ thế nhìn nhau, bóng hình của họ phản chiếu rõ ràng trong đôi mắt màu hổ phách của đối phương.

Trước câu hỏi của cô gái, La Diệp trả lời thật lòng.

“Chưa từng nghe.” Cậu nói. Rồi bất ngờ ngừng lại, đổi giọng: “Không, nói chính xác hơn thì… Tôi có biết cái tên đó, chỉ là…”

“Chỉ là nghe thấy nó trong giấc mơ, đúng không?” Ánh mắt cô gái như xuyên thấu mọi thứ, ánh lên tia sáng lạnh lẽo.

La Diệp sững người: “Sao chị lại biết?”

Cô khẽ cười: “Tất nhiên là tôi biết. Vì trong huyết mạch của chúng ta đang chảy cùng một dòng máu. Dù là mộng mị hay hiện thực, tất cả đều là hệ quả của huyết mạch. Trong thân thể cậu và tôi đều mang chung một lời nguyền.”

Nhìn nét mặt dần nghiêm túc của cô gái, La Diệp không kìm được lên tiếng: “Lời nguyền đó là gì?”

“Đừng vội.” Cô ngẩng đầu, tia u ám nơi đáy mắt tan biến trong thoáng chốc: “Trước tiên, kể cho tôi nghe giấc mơ của cậu đi.”

La Diệp gật đầu, đáp khẽ: “Được.”

Giấc mơ ấy vẫn luôn là một bí mật của La Diệp.

Cho đến tận bây giờ, cậu mới có cơ hội thốt ra thành lời.

Từ rất lâu rồi, La Diệp luôn lặp đi lặp lại một giấc mơ kỳ lạ.

Trong mơ, cậu bước đi trên một con đường nhỏ âm u, bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc. Hai bên đường là những cột đèn đường tỏa ra ánh sáng vàng lờ mờ, khiến mọi cảnh vật trước mắt như bị che mờ trong ảo ảnh.

Đây là một giấc mơ tỉnh táo. La Diệp biết rõ mình đang mơ, biết rõ từng ngọn cỏ cành cây trong đó. Cậu cũng biết, nếu cứ bước tiếp mãi, ở cuối con đường sẽ hiện ra một nhà thờ trắng muốt, rực rỡ ánh sáng.

Trong nhà thờ ấy… có một người phụ nữ trẻ. Ngoài La Diệp, đó là người duy nhất trong giấc mơ của cậu.

Thỉnh thoảng, cậu sẽ đến nhà thờ đó, chọn một chỗ ngồi ở hàng ghế đầu, lặng lẽ nhìn người phụ nữ kia. Ánh sáng từ khung cửa kính hoa văn lấp lánh sắc màu, chiếu xuống gương mặt người phụ nữ như đóng băng cả không gian và thời gian.

Nhưng hôm nay, giấc mơ đã thay đổi.

Thay vì ngồi bên cây đàn piano như thường lệ, mặc bộ áo tu nữ đen trắng và cất lên tiếng hát nhẹ nhàng như chim hải âu lướt gió thì lần này, người phụ nữ đứng thẳng dưới khung cửa kính, tay cầm cây thánh giá.

Do ánh sáng rọi từ phía sau, La Diệp không nhìn rõ gương mặt chỉ thấy đôi mắt đượm buồn và một giọt nước mắt lặng lẽ trượt xuống má.

Nhìn thấy người phụ nữ rơi lệ, La Diệp hoảng hốt.

Dù biết đây chỉ là mơ, nhưng với một người đã mơ giấc mơ giống nhau suốt mười năm, thì nó đã trở thành một phần thực tại trong cuộc đời. Nhất là người phụ nữ trong mơ ấy người có ý nghĩa đặc biệt với La Diệp.

“Tại sao lại như vậy?” La Diệp nhìn người phụ nữ, gần như van nài, cất tiếng hỏi.

“Phải tìm được… Nhất định phải tìm được.” Người phụ nữ đáp, giọng đầy khẩn thiết.

“Tiểu Diệp, thời gian không còn nhiều đâu. Không ai có thể chống lại vòng xoáy định mệnh…” Người phụ nữ vươn tay ra, mỉm cười rạng rỡ.

“Mẹ đang đợi con… Ở đảo Sương Mù.”

Ngay khoảnh khắc người phụ nữ nói xong, toàn bộ nhà thờ bắt đầu sụp đổ. Sàn nhà dưới chân La Diệp vỡ vụn, tạo thành một khe sâu không thể vượt qua. Cậu chỉ có thể nhìn người phụ nữ từ phía bên kia, không tài nào tiến lại gần.

Cậu vươn tay ra nhưng chỉ chạm vào khoảng không lạnh buốt.

Ý thức của La Diệp bắt đầu mờ đi – rồi lại dần rõ nét. Cậu biết, mình sắp tỉnh giấc.

Nhưng cậu không cam lòng. Rõ ràng đây là lần đầu tiên giấc mơ thay đổi.

“Mẹ…”

Cậu gọi khẽ, âm thanh ấy chìm vào bóng tối, kéo theo cậu rơi vào vùng hỗn loạn vô hình.



“Đó là giấc mơ của tôi.” La Diệp kết thúc câu chuyện, rồi buông tay, thở dài: “Sáng nay, nó đã thay đổi.”

“Thú vị thật đấy.” Cô gái chăm chú lắng nghe, trong mắt lộ rõ vẻ hứng thú.

Nhìn gương mặt cô, La Diệp cuối cùng cũng lấy hết can đảm, hỏi điều vẫn luôn canh cánh trong lòng: “Nhiều năm nay, giấc mơ ấy chưa từng thay đổi dù chỉ một chút. Vì sao đúng hôm nay lại khác? Vì sao mẹ tôi lại đột nhiên lên tiếng?”

Cậu từng nghĩ, giấc mơ lặp đi lặp lại kia chỉ là sự cố chấp trong tâm trí. Nhưng giờ đây mọi thứ đã không còn đơn giản như vậy.

“Ừm… lý do cụ thể thì để nói sau.” Cô ngừng lại một chút, rồi đổi đề tài: “À, từ nãy tôi đã để ý màn hình điện thoại của cậu. Tấm ảnh kia là?”

“Là gia đình tôi.” La Diệp trả lời, giọng trầm hẳn xuống: “Chỉ là, giờ họ đều…”

Bức ảnh chụp bốn người, một cặp vợ chồng và hai đứa trẻ. La Diệp siết chặt điện thoại, bàn tay run lên vì lực nắm quá mạnh, tưởng như có thể bóp nát nó.

Người trong ảnh từng là cả thế giới của cậu.

Cậu bé La Diệp ngày ấy ngồi trong lòng mẹ, cười rạng rỡ. Bên cạnh là người cha đang bế một đứa trẻ khác vẻ mặt trưởng thành sớm hơn tuổi. Đó là La Hoa anh trai song sinh của La Diệp.

Nụ cười của cả nhà được đóng khung trong khoảnh khắc, như thể thời gian đã ngừng trôi.

Nhưng năm đó, mẹ và anh trai đã cùng nhau lên du thuyền xa hoa mang tên Bích Lãng, rồi mãi mãi không trở về.

Một giờ sau khi Bích Lãng rời cảng, nó đã biến mất khỏi biển khơi mang theo một ngàn tám trăm con người biến mất không để lại bất cứ dấu vết nào.

La Diệp còn nhớ rõ hôm ấy trời rất đẹp nắng vàng và biển lặng. Cậu và cha ra bến cảng tiễn mẹ và anh trai.

Cha không thể đi cùng vì công việc, còn La Diệp thì đang bệnh, không thích hợp đi xa. Vì chuyện đó, cậu còn ngầm ghen tị với anh mình.

Ai mà ngờ mọi thứ lại kết thúc như vậy.