Chương 9: Xe Sang Kinh Hoàng (9)

Chân dài của Tạ Ẩn vừa bước ra khỏi thang máy, Lư Hiểu Minh đã đứng đợi sẵn ngoài hành lang.

Anh ta đưa cho Tạ Ẩn một tập hồ sơ, vừa đi vừa báo cáo:

“Đội trưởng, bên giám định vết tích đã gửi kết quả. Hiện trường không tìm thấy giấy tờ tùy thân hay vật chứng rõ ràng để xác định danh tính nạn nhân, chỉ có một khóa thắt lưng còn nguyên vẹn nhưng không cung cấp được thông tin hữu ích. Tạm thời chưa xác định được thân phận thi thể. Không thu được dấu vân tay hay dấu chân hiệu quả, hướng tẩu thoát của hung thủ vẫn chưa xác định. Thông tin về chiếc xe thì…”

Nói đến đây, Lư Hiểu Minh liếc nhìn Tạ Ẩn, cẩn trọng tìm kiếm chút biểu cảm nào đó trên gương mặt điển trai của cấp trên.

Tạ Ẩn đang trầm ngâm suy nghĩ, đột nhiên thấy bên tai im bặt, liền ngẩn ra quay đầu lại, cau mày:

“Nhìn tôi làm gì? Nói tiếp đi.”

“Ờ…” Lư Hiểu Minh lúng tung, biết Tạ Ẩn chưa hiểu ra ý mình, liền nhỏ giọng nói tiếp:

“Đội trưởng, nguồn gốc chiếc xe tạm thời chưa tra ra. Còn hướng điều tra do người báo án cung cấp hôm qua thì…”

Tạ Ẩn lúc này mới hiểu cái tên cao gầy, giảo hoạt này đang vòng vo tam quốc cái gì, rõ ràng muốn đi đường tắt, dựa vào manh mối người báo án đưa ra, lại sợ chạm vào lòng tự trọng của anh.

Mà người đó… đúng rồi, là Tần Hoài. Chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt tươi cười như thể bao dung cả thiên hạ kia của hắn, Tạ Ẩn lại thấy khó chịu.

Nhưng khó chịu thì cũng phải thừa nhận, những gì Tần Hoài cung cấp, tạm thời có vẻ đúng hướng.

Tạ Ẩn tặc lưỡi:

“Nói nhảm cái gì, có manh mối thì mau điều tra đi.”

“Rõ!” Lư Hiểu Minh vâng lời răm rắp, nhưng vẫn đứng ì ra đó không nhúc nhích.

Tạ Ẩn thấy lạ, vừa định hỏi sao còn chưa đi thì đảo mắt một vòng, lập tức hiểu ra tên này từ lâu đã sai người đi điều tra rồi.

Giờ đến đây chẳng qua là thăm dò thái độ của anh, chẳng phải xin chỉ thị gì cả, cùng lắm chỉ là để giữ một cái cớ “không phải tự tiện làm trước rồi mới báo cáo”.

Tạ Ẩn liếc nhìn anh ta:

“Không cần nói, chắc chắn là do Hàn Dịch xúi giục đúng không?”

Lư Hiểu Minh gãi đầu, cười mà không đáp.

Tạ Ẩn chẳng buồn mắng, tiếp tục hỏi:

“Mấy ngày gần đây có bao nhiêu người mất tích?”

Lư Hiểu Minh nhanh chóng lật trang tài liệu:

“Trong vòng 5 ngày qua, toàn thành phố tiếp nhận 13 vụ báo mất tích. Trong đó có 7 trường hợp là bệnh nhân Alzheimer đi lạc, 4 trường hợp trẻ em mất tích thì đã tìm được 3, còn lại 2 vụ là phụ nữ trưởng thành qua đêm không về, ở mỗi khu đều đã lập án điều tra. Hiện tại chưa có trường hợp nào là nam giới trưởng thành hoặc sắp trưởng thành bị báo mất tích.”

Tạ Ẩn trầm giọng:

“Xem ra phải mở rộng phạm vi điều tra rồi.”

Lư Hiểu Minh gật đầu:

“Vâng, thông báo phối hợp điều tra với các địa phương khác, Hàn Dịch vừa soạn xong, chỉ đợi anh duyệt rồi ký là gửi được.”

Tạ Ẩn tặc lưỡi:

“Sao lần này không ‘tiền trảm hậu tấu’ làm trước rồi báo cáo luôn đi?”

Lư Hiểu Minh cười khì khì:

“Hàn Dịch bảo hắn không có chín cái mạng, không dám trong một ngày chọc giận đội trưởng hai lần. Hôm nay suất ‘chọc giận’ đã dùng hết rồi.”

Tạ Ẩn vỗ bồm bộp vào sau đầu Lư Hiểu Minh:

“Hàn Dịch nói, Hàn Dịch nói… học mấy cái tốt đẹp thì không thấy, học theo cái xấu là nhanh. Ngày nào đó khỏi cần đi tìm vợ nữa, cứ dắt Hàn Dịch về nhà đi. Hai đứa, một đứa ‘không có đầu óc’, một đứa ‘không vui vẻ’, đúng là trời sinh một cặp!”

Hiện tại gần như không có đầu mối nào, Tạ Ẩn mở sổ tay ra, dùng nét viết kí hiệu chỉ mình anh hiểu được, phân tích rõ ràng từng bước tiếp theo.

Không phải vì có ý tưởng gì cụ thể, mà chỉ là mười mấy năm làm cảnh sát đã dạy anh: đứng trước một vụ án không manh mối chẳng khác gì đối diện với một bức tường trắng, tưởng như không có lối thoát, nhưng chỉ cần gan lớn tâm tỉ mỉ, tìm ra dù chỉ một kẽ nứt nhỏ như vết chân kiến, thì muốn phá tan bức tường đó, cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Lúc như thế này, càng không được rối. Huống hồ anh là người cầm quân, lính mà loạn là loạn một người, tướng mà loạn thì loạn cả đám.

Đã giao việc truy tìm nguồn gốc xe cho Hàn Dịch, tin rằng không lâu nữa sẽ có thông tin về chủ xe và biển số.

Tạ Ẩn lập tức phân công Lư Hiểu Minh đến đội giao thông điều tra hình ảnh từ các camera giám sát gần hiện trường vụ án. Còn anh, thì phải chuẩn bị tinh thần... xử lý “khúc xương khó gặm” nhất!

Tạ Ẩn nhanh chóng đến máy pha cà phê, pha hai ly cà phê: một ly bỏ sữa và đường, một ly đen nguyên chất. Anh chỉnh lại độ cong của khóe môi cho phù hợp.

Cảnh sát nào đi ngang hành lang mà thấy nụ cười gượng gạo mang tính “công nghiệp” kia trên mặt phó đội trưởng Tạ, đều hiểu ngay, phó đội trưởng lại chuẩn bị đi gặp bên pháp y rồi.

Đúng vậy, trong đội cảnh sát này, cũng chỉ có bác sĩ pháp y Bạch: Bạch Siêu Nhiên là người “dầu muối không vào”, mới có thể khiến đội trưởng “trời không sợ, đất không nể" dám thu nạp cả thiên hoàng làm đàn em như Tạ Ẩn cũng phải khom lưng cúi đầu, cung kính nhún nhường như thế.