Một câu nhẹ bẫng, như viên sỏi nhỏ bị ném xuống mặt nước tĩnh lặng, lập tức gợn lên từng đợt sóng ngầm, cuộn trào dưới đáy sâu thăm thẳm, tưởng như có thể nuốt chửng cả con người, không chừa lại mảnh xương nào.
Tạ Ẩn vốn định sẵn sẽ giở vài câu kiểu “Đại tỷ anh minh thần võ, hỏa nhãn kim tinh” để lấp liếʍ cho qua, nhưng đối diện với đôi mắt có thể nhìn thấu ruột gan tim phổi kia, anh lại chẳng còn hứng đùa giỡn.
Một thứ cảm giác đã lâu không xuất hiện lại âm thầm trào lên trong lòng: chua xót, đắng ngắt, bất lực tràn lên, như giấy nhám thô ráp chà nhẹ lên phần mềm yếu nhất trong tim anh, không đau rát, nhưng âm ỉ đến mức còn khó chịu hơn cả dao cùn cứa thịt.
“Hắn nói lão Mạnh là sâu mọt trong ngành cảnh sát.”
Ý cười nơi đuôi mắt khóe môi Tạ Ẩn cuối cùng cũng biến mất, thần sắc anh bình thản như đang kể chuyện chẳng liên quan đến mình.
Nhưng Phổ Đông Đình lại nhìn rõ, nơi cổ anh, gân xanh đã nổi rõ cả lên.
“Lão ta nói vậy đúng là không phải. Mạnh Vân thật sự đã đóng góp rất nhiều cho đội cảnh sát, dù cho công không thể bù lỗi, cũng không thể nói anh ấy là sâu mọt được.”
Công không thể bù lỗi? Tạ Ẩn sửng sốt ngẩng đầu lên:
“Đại tỷ, chị cũng cho là chuyện đó… là thật sao?”
Chuyện đó… chính là khối u độc trong lòng Tạ Ẩn nhiều năm qua, dù có lóc xương rạch thịt, cũng chẳng cách nào gột sạch được.
Mạnh Vân là bạn học cùng trường cảnh sát với Tạ Ẩn, hai người ăn ngủ cùng nhau, như hình với bóng. Khi còn học cùng nhau rủ rê mấy cô bạn gái lớp bên, ra trường rồi lại cùng nhau trêu chọc các nữ cảnh sát mới. Một đen một trắng, người ta gọi là “Hắc Bạch Song Sát” không lấy mạng người, chỉ đoạt lòng người.
Mạnh Vân xuất thân nhà nông, trưởng thành sớm hơn Tạ Ẩn. Thời đi học cũng chăm chỉ hơn anh, thành tích các môn đều đứng trên Tạ Ẩn. Vào đội cảnh sát, không chỉ tận tâm làm việc, còn thường xuyên phải dọn dẹp hậu quả do tên lêu lổng như Tạ Ẩn gây ra.
Cả hai cùng theo chân Phổ Đông Đình trưởng thành, sau này đều trở thành đội trưởng. Vậy mà trong một lần phối hợp hành động, tên cướp giữ tâm lý liều chết, kéo Mạnh Vân cùng ngã xuống dòng sông Thanh Minh, giữa tiết trời lạnh giá cuối đông.
Mặt sông đóng băng, nước dưới sông chảy xiết, cuối cùng, thi thể của lão Mạnh cũng không thể tìm thấy.
Tạ Ẩn luôn cảm thấy, người nên chết hôm ấy… lẽ ra là anh.
Đêm đó vốn là ca trực của Tạ Ẩn, nhưng mẹ anh vì chuyện xem mắt mà làm ầm lên, dọa chết dọa sống. Bất đắc dĩ, anh mới nhờ Mạnh Vân thay ca.
Trước lúc Mạnh Vân đi còn trêu chọc Tạ Ẩn mấy câu, nào ngờ… chính là lời từ biệt cuối cùng.
Với sự hy sinh như thế, Mạnh Vân hoàn toàn xứng đáng được truy phong liệt sĩ. Nhưng trớ trêu thay, Cục điều tra nội bộ lại phát hiện trong tài khoản ngân hàng mang tên anh ấy có một khoản tiền bảy mươi vạn tệ. Sau khi điều tra, phát hiện khoản tiền đó đến từ một băng nhóm xã hội đen.
Tên trùm xã hội đen bị bắt đó một mực khai rằng khoản tiền kia là hối lộ chuyển cho Mạnh Vân. Mọi người đều tin, chỉ trừ Phổ Đông Đình và Tạ Ẩn.
“Đại tỷ, lão Mạnh không phải loại người đó đâu... Tôi xin chị đấy, xin chị thêm một lần nữa lên tiếng với cấp trên. Tôi hiểu lão Mạnh quá rõ rồi, cho dù anh ấy có nghèo đến đâu, cũng tuyệt đối không thèm đυ.ng vào đồng tiền đó!”
Cuối cùng, vụ việc được kết luận là công tội tương đương, không bị xử phạt gì, nhưng danh hiệu liệt sĩ cũng không được truy phong.
Năm đó Tạ Ẩn còn trẻ máu nóng, vì chuyện này mà gần như bị lột sạch da, suýt chút nữa đã từ bỏ cả chức vụ. Anh làm loạn lên với lãnh đạo cục suốt một thời gian dài, đến cả người cha làm Phó thị trưởng cũng không thể cản nổi.
Cuối cùng vẫn là Phổ Đông Đình khuyên được anh. Lý do của bà rất ngắn gọn:
“Cậu đi rồi, ai sẽ rửa sạch oan khuất cho Mạnh Vân?”
Thế là, Tạ Ẩn sau một thời gian dài chán nản, lại trở về với vẻ ngoài ngông nghênh thường thấy. Trong mắt người ngoài, anh vẫn là tên thiếu gia hay làm màu, mồm miệng lém lỉnh. Chỉ có Phổ Đông Đình mới biết, Tạ Ẩn đã trưởng thành từ ngày Mạnh Vân mất, anh thực sự đã thay đổi.
Phổ Đông Đình nhìn vào đôi mắt đen láy đầy chân thành của Tạ Ẩn, mãi mới hoàn hồn, khẽ ho hai tiếng:
“Tôi nghĩ thế nào không quan trọng. Quan trọng là... từng này năm rồi, cậu vẫn chưa học được cách buông bỏ sao?”
Buông bỏ ư? Học cách buông bỏ, nghe thì dễ thật.
Tạ Ẩn cũng từng nghĩ, người đã khuất, chỉ cần bản thân anh không nghĩ tới nữa, không quay đầu lại nữa, thì có thể xem như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhưng mỗi lần đứng bên dòng Thanh Minh, nhìn ánh trăng trong veo như lụa bạc trải dài trên mặt nước, Tạ Ẩn lại chẳng thể nào quên được. Người anh em tốt nhất đời anh, đang nằm dưới làn nước lạnh buốt ấy, đến cả xác cũng không tìm thấy.
Sau đó, Tạ Ẩn ngồi lại nói chuyện với Phổ Đông Đình thêm một lúc lâu. Hễ không nhắc tới Mạnh Vân, anh lại quay về bộ dạng cũ ba câu là giở trò tếu táo.
Phổ Đông Đình phát hiện ung thư buồng trứng ở giai đoạn sớm, may mà kịp thời, nhưng buồng trứng thì không giữ được. Tuổi bà cũng đã cao, có ý định sớm nghỉ bệnh để nhường chỗ cho lớp trẻ.
Mà ứng cử viên kế nhiệm bà không ai khác ngoài Tạ Ẩn. Hai người nói chuyện một lúc về vụ án, về tương lai của đội cảnh sát, Tạ Ẩn cũng biết đã đến lúc quay về đơn vị.
“Đại tỷ, còn gì muốn dặn dò tiểu đệ nữa không?”
Phổ Đông Đình suy nghĩ một chút:
“Vậy thì tôi chỉ mong lúc tôi xuất viện, hoặc là cậu đã phá xong hết mấy vụ án đó, hoặc là... cậu dắt về cho tôi một cô em dâu!”
Vừa nhắc tới chuyện lấy vợ, Tạ Ẩn lập tức bó tay, vội vàng gạt đi bằng một câu “Yên tâm đi, tôi đang gấp rút mà!” rồi co giò chạy luôn.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, sau cơn mưa kéo dài suốt một ngày một đêm, bầu trời xám xịt cuối cùng cũng hé ra một tia nắng ấm áp, không chói mắt mà dịu dàng, xuyên qua từng tầng mây dày.
Như rọi thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong lòng Tạ Ẩn.