Chương 7: Xe Sang Kinh Hoàng (7)

Sở công an tỉnh cũng không làm khó Tạ Ẩn, giam giữ một đêm xem như là hình phạt rồi thôi.

Một là bởi đợt truy bắt ma túy ở Tây Nam lần này anh lập công lớn, hai là cũng phải cũng phải chừa chút thể diện cho người cha đang giữ chức Ủy viên Thường vụ Thành ủy, hiện là Phó thị trưởng thường trực thành phố A của Tạ Ẩn đôi phần.

Mấy lý do thật sự kia, Tạ Ẩn cũng chẳng nghĩ nhiều. Anh vẫn cho rằng cảnh sát có lúc cứng đầu, chịu vài trận phê bình cũng là chuyện thường. Nhưng lần này, e là lãnh đạo cũng hiểu, đánh không phải vì lỗi, mà là vì hiểu.

Ra khỏi sở công an tỉnh, Tạ Ẩn không lập tức quay về đội, mà vòng qua bệnh viện Nhân dân thành phố A, tới khoa sản.

Tạ Ẩn để kiểu đầu húi cua gọn gàng suốt năm, nguyên nhân chính là vì hình dáng đầu anh đẹp, hợp với kiểu tóc đó. Nhưng thực ra còn một lý do nhỏ ít người để ý cũng là một chút tính toán riêng của Tạ Ẩn.

Dù có mệt bã người sau một đêm trắng, hôm sau cũng không đến nỗi đầu bù tóc rối, ảnh hưởng hình tượng.

Làm cảnh sát hình sự, thức trắng cả đêm là chuyện như cơm bữa.

Trước khi đẩy cửa bước vào phòng bệnh, Tạ Ẩn còn soi mình trong tấm kính trên cánh cửa, tự thấy "dáng rồng dáng phượng" vẫn còn phong độ lắm. Anh vốn định bước vào rồi buông vài câu đùa cợt, nào ngờ người đang nằm trên giường lại khiến anh khựng cả lại.

Nếu không phải vì đôi mắt sắc bén như chim ưng kia vẫn không hề thay đổi, Tạ Ẩn thật sự không thể tin được: người phụ nữ tiều tụy gầy gò chỉ còn da bọc xương này chính là vị lãnh đạo đầy uy nghiêm trước đây của anh.

Anh khựng lại, một lúc lâu mới mở miệng được:

“Đại tỷ, mấy tháng không gặp, chị nhớ tôi đến nỗi thành ra cái dạng tàn tạ thế này à?”

Người phụ nữ trung niên nằm trên giường thấy Tạ Ẩn tới cũng vui ra mặt, cố gắng ngồi dậy, dựa vào đầu giường.

“Bớt nói nhảm! Lần này sở còn xử nhẹ đấy, cái tính khí chó chết này của cậu đúng là phải nhốt ba năm, năm năm mới chừa!”

Tạ Ẩn gãi đầu, chỉ khi ở trước mặt người đại tỷ này, anh mới lộ ra vẻ ngốc nghếch hiếm thấy, cười khì khì:

“Vẫn còn mắng được thì tôi yên tâm rồi.”

Người đối diện mà Tạ Ẩn gọi là “đại tỷ” này, tên Phổ Đông Đình là đội trưởng đội hình sự thành phố A.

Đừng nói thành phố A tỉnh C, mà nhìn khắp cả nước, cũng hiếm có đội trưởng hình sự nào là nữ. Vô địch tán thủ toàn quốc, từng một cước đá gãy xương sườn tội phạm ma túy, từng ẩn mình trong núi bảy ngày bảy đêm bắt được kẻ gϊếŧ người đã lẩn trốn suốt 12 năm … Là nhân vật nổi tiếng trong hệ thống chính pháp thành phố A, người người gọi là “Phổ Ớt Cay”.

Từ lúc Tạ Ẩn ra trường cảnh sát, anh đã theo chân Phổ Đông Đình, gọi bà là “đại tỷ” nhiều năm rồi.

Trong ấn tượng của Tạ Ẩn, câu “Nữ nhi không thua kém nam nhi” vẫn còn chưa đủ để miêu tả Phổ Đông Đình. Một mình bà đủ sức sánh ngang cả một tiểu đoàn, làm việc có dũng có mưu có khí phách, làm lãnh đạo có tinh thần trách nhiệm, làm đại tỷ thì hào sảng nghĩa khí lại còn dịu dàng.

Người ta hay nói chuyện xui xẻo nhất đời là gặp phải lãnh đạo nữ đang thời kỳ tiền mãn kinh, nhưng với Tạ Ẩn, câu đó đúng là lời xuyên tạc trong mọi lời xuyên tạc!

Tạ Ẩn chưa từng nghĩ tới, người đại tỷ mạnh mẽ như trâu như hổ của mình, lại có một ngày ngã bệnh. Hình ảnh oai phong, dứt khoát thường ngày bỗng chốc hiện lên trong đầu, khiến lòng anh chua xót, ngổn ngang trăm mối. Nhưng Tạ Ẩn là loại người hỗn láo quen rồi, bảo anh nhỏ vài giọt nước mắt, nói đôi câu cảm động, chẳng thà cho anh một nhát dao cho xong.

Nghĩ vậy, Tạ Ẩn cố nén cơn xót xa nghẹn nơi cổ họng, gượng gạo nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc:

“Đại tỷ à, mấy năm nay… nếu không phải hôm nay thấy chị nằm ở khoa sản, tôi suýt nữa quên luôn chị là phụ nữ đấy.”Phổ Đông Đình cầm con dao gọt trái cây ở đầu giường lên, Tạ Ẩn lập tức lùi lại một bước. Dựa theo hiểu biết của anh về vị đại tỷ này, kiểu “một lời không hợp là vung dao” hoàn toàn không phải chuyện hiếm.

Phổ Đông Đình coi như không thấy động tác nhỏ của anh, cười cười rồi cầm quả táo ở đầu giường lên. Tạ Ẩn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, rất thức thời bước tới nhận lấy:

“Chuyện nhỏ như này sao dám để đại tỷ ra tay? Việc nhẹ thế này để tiểu nhân làm là được rồi.”

Vốn dĩ sắc mặt Phổ Đông Đình nhợt nhạt không có chút máu, nhưng bị mấy lời nịnh hót xảo trá của Tạ Ẩn chọc cho bật cười, khí huyết lưu thông khá hơn hẳn, lúc này mới lên tiếng:

“Hôm qua sao lại đánh người hả? Chị mới nằm viện có mấy ngày, cậu đã gây chuyện cho tôi rồi.”

Tạ Ẩn chăm chú gọt vỏ táo, các đốt ngón tay thon dài rõ ràng, cầm dao trong tay càng làm đường nét thêm lưu loát, đẹp mắt.

“Thì thấy chuyện bất bình, hét lên một tiếng thôi mà.” Nói xong cảm thấy chưa đủ, anh lại thêm một câu,

“Hét xong vẫn là bạn tốt. Đại tỷ yên tâm, tôi không phải loại người đấu đá nội bộ, sẽ không để ảnh hưởng tới tinh thần thép đoàn kết của đội ta.”

Tạ Ẩn cứ tưởng Phổ Đông Đình sẽ lại mắng anh mấy câu nữa, không ngờ mãi vẫn không thấy động tĩnh gì.

Anh ngẩng đầu lên nghi hoặc, chỉ thấy Phổ Đông Đình đang lặng lẽ nhìn anh chăm chú. Trầm mặc, như xuyên thấu lòng người.

Bà thở dài một hơi:

“Cậu không nói tôi cũng biết, là vì Mạnh Vân đúng không?”