Chương 6: Xe Sang Kinh Hoàng (6)

Hiện tại, ngoài việc có thể xác định đây là một vụ gϊếŧ người rồi thiêu xác, thì hoàn toàn không còn manh mối nào khác.

Đúng lúc Tạ Ẩn đang một mình cân nhắc bước tiếp theo nên làm gì, Tần Hoài lại mở miệng.

“Có thể cho tôi xem túi vật chứng đó không?”

Thấy Tạ Ẩn không trả lời, hắn giơ hai tay lên: “Tôi không chạm vào đâu, anh đưa lại gần chút để tôi nhìn qua là được.”

Tạ Ẩn cũng không rõ trong hồ lô của hắn bán thuốc gì, nhưng dù sao đối phương cũng đã nhìn thấy rồi, để gần một chút cũng không sao. Bèn đưa túi tới gần.

Tần Hoài không đưa tay nhận lấy, chỉ cẩn thận quan sát kỹ một hồi rồi tiếp tục nói: “Nhìn mảnh vỡ này, có vẻ không phải là dán đề can hay sơn lại, mà là màu sơn nguyên bản của xe chính là màu hồng nhạt. Xe có sơn gốc màu này thì không nhiều, lại nhìn hình dáng xe và chữ cái P này... Tôi cho rằng chiếc xe này rất có khả năng là một chiếc Porsche.”

Hắn lại liếc nhìn khung xe cháy đen nơi xa, khẳng định chắc chắn: “Đúng rồi, Porsche, mẫu Taycan màu hồng băng.”

Tạ Ẩn hơi sững người, quay sang nhìn Hàn Dịch. Hàn Dịch trầm ngâm một lát rồi gật đầu, đúng là có khả năng.

Tần Hoài lại tiếp lời: “Đây là dòng xe Porsche vừa mới ra mắt không lâu, số lượng lưu thông rất ít, hơn nữa lại là màu hồng như thế này. Cảnh sát Tạ nếu tra theo hướng này, có thể sẽ sớm tìm ra chủ xe. Nếu cần, tôi có nhóm WeChat của hội xe Porsche thành phố A, có thể cho anh tham khảo.”

Tạ Ẩn không nói gì, ánh mắt liếc về phía Tần Hoài vừa đứng lúc nãy, bên đường làng đậu một chiếc Porsche Cayenne màu xanh đậm, chắc là xe của nhóm Tần Hoài.

Nghĩ đến đồng lương chết đói của giảng viên đại học, lại nhìn đối phương mới ngoài ba mươi tuổi, Tạ Ẩn trong lòng hiểu rõ thôi rồi, lại đυ.ng phải cậu ấm nhà giàu.

Về chuyện “tranh suất đầu thai tốt”, Tạ Ẩn chưa từng cảm thấy bản thân thua kém ai, cho nên đối với việc đối phương đã bị giai cấp tư sản “tha hóa” đến mức nào, anh cũng không quá để bụng.

Nhưng anh vẫn phải hít sâu một hơi. Bởi vì, là một cảnh sát, khi phá án tất nhiên cần lắng nghe ý kiến quần chúng rộng rãi, nhưng bị quần chúng “ấn đầu chỉ đạo” trực tiếp thế này... thì đúng là có chút mất mặt.

“Được rồi, cảm ơn anh. Cảnh dân như cá nước là một nhà mà.” Anh đột nhiên ngừng một nhịp, rồi nói tiếp với giọng điệu đầy hàm ý, “Sau này nếu vụ án thật sự phá được, đến lúc đó nếu anh không phải là tội phạm, tôi đích thân mang cờ khen đến tận cửa. Trên cờ sẽ viết: Tấm gương nhân dân.”

Loan Tấn vừa cãi cọ lúc nãy, nghe đến đây lại bốc hỏa lần nữa. Nhưng Tần Hoài nét mặt vẫn ôn hòa, nụ cười nhàn nhạt không hề đổi, dịu dàng như cũ, dường như hoàn toàn không nghe ra hàm ý trong lời của Tạ Ẩn: “Cảnh sát Tạ nói ra được thì phải giữ lời đấy.”

Tiếng sấm nổ vang cuối cùng cũng lấn át tất cả những cảm xúc nhỏ bé hèn mọn như cỏ rác trên cõi đời này, mây đen không còn chống đỡ được sức nặng, mưa lớn ào ào đổ xuống, khiến tất cả cảnh sát và người dân có mặt tại hiện trường không kịp đề phòng, toàn thân ướt lạnh rợn người.

Cảnh sát lần lượt thu dọn vật chứng, lên xe tránh mưa. Ngay lúc đó, Nhạc Kế Long cũng chạy đến, lần nữa còng tay Tạ Ẩn, áp giải lên xe cảnh sát.

Tạ Ẩn, như lời đã hứa, vô cùng hợp tác. Không chỉ nể mặt Nhạc Kế Long, mà còn bởi vì tất cả cảm xúc và sự chú ý của anh lúc này đã đặt cả lên một người khác.

Mưa lớn khiến đất trời trở nên mù mịt, cũng làm mờ cả tầm nhìn của Tạ Ẩn trong xe cảnh sát.

Mãi đến khi xe đã đi rất xa, Tạ Ẩn vẫn ngoái đầu nhìn về hướng hiện trường vụ án.

Lúc này, một người đàn ông dáng người cao gầy đang đứng ven đường, thẳng tắp cầm một cây dù đen, dường như hoàn toàn không để tâm đến cơn mưa gió lạnh lẽo, bình thản đứng đó bên quốc lộ.

Theo chiếc xe lăn bánh, bóng dáng hắn hòa vào cơn mưa như tấm màn sân khấu, không phân biệt được nữa.