Chương 5: Xe Sang Kinh Hoàng (5)

Tạ Ẩn khẽ cười khổ, đến thì đến, vừa hay gặp mặt người báo án. Dù gì trong các vụ án hình sự, người báo án cũng luôn là một trong những đối tượng tình nghi quan trọng.

Nghĩ đến đây, Tạ Ẩn liền tự tiêm cho mình một liều “thuốc an thần” đầy sơ hở:

“Anh là vì công vụ mà làm việc, tuyệt đối không phải vì ghen tị. Tạ Ẩn phong độ tuấn tú, khí chất phi phàm, làm sao lại phải ghen tị với một tên mặt trắng non nớt?”

Chậc, sao lại trắng đến thế? Trắng như Mạnh...

Tư duy của Tạ Ẩn bỗng nhiên ngắt quãng, anh chợt nhận ra nguồn gốc của cảm xúc rối rắm trong lòng mình.

Tạ Ẩn lập tức nhẹ cắn đầu lưỡi để tỉnh táo lại. Lúc này mà nghĩ mấy chuyện vớ vẩn này làm gì?

Người đàn ông đó cao hơn Kinh Triết, bước chân dài nên đã đi đến trước mặt Tạ Ẩn trước. Nụ cười vẫn không hề suy giảm, ngược lại còn càng rạng rỡ hơn.

Giống cái gì nhỉ? Tạ Ẩn âm thầm suy nghĩ một lúc có chút giống đóa mẫu đơn yêu dị nở rộ trên nền lụa trắng. Nơi có màu mực càng rực rỡ, thì phần chừa trắng càng khiến người ta liên tưởng vô hạn.

Người đàn ông chủ động đưa tay ra:

“Chào anh cảnh sát, tôi tên là Tần Hoài.”

Tạ Ẩn vốn không có thói quen bắt tay người khác khi đang xử lý án, nhưng người ta đã đưa tay ra, phép lịch sự cơ bản vẫn phải có.

Tạ Ẩn đưa tay chạm nhẹ vào bàn tay trắng bệch, thon dài kia. Có chút lạnh đúng như khí chất thanh lãnh của hắn. Cảm giác chạm vào cũng không tệ, như ngọc thô chưa qua mài giũa, giữa ngày hè oi bức mang đến chút mát mẻ cho Tạ Ẩn.

Thậm chí còn có phần... sảng khoái.

“Chào anh, tôi là Tạ Ẩn, phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự.”

Sau đó, Tạ Ẩn không tiếp tục nói chuyện với Tần Hoài, mà bảo Kinh Triết báo cáo lại tình hình của người báo án.

Người báo án Tần Hoài, nam, 34 tuổi. Giảng viên khoa Tâm lý học tại Đại học Chính Pháp thành phố A. Hai người trẻ đứng sau Châu Chu và Loan Tấn đều là sinh viên của hắn.

Theo lời khai, sáng nay lúc 7 giờ khi họ đi ngang qua con đường làng thì phát hiện chiếc xe này. Lúc họ đến nơi, xe đã bị thiêu rụi hoàn toàn, lửa cũng đã tắt từ trước đó rồi.

Tạ Ẩn cầm lấy cuốn sổ ghi chép từ tay Kinh Triết, nhìn qua những hàng chữ ngoằn ngoèo rồng bay phượng múa khiến anh nghi ngờ không biết mình có phải là mù chữ hay không.

Anh chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ hơi nhướng mày:

“Giảng viên đại học... rảnh quá mà chạy đến nơi khỉ ho cò gáy thế này làm gì?”

Tần Hoài dường như hiểu được ẩn ý trong lời anh, thần sắc không hề thay đổi, chỉ nhàn nhạt đáp:

“Vẽ tranh, lấy cảm hứng sáng tác.”

“Ồ?” Tạ Ẩn tỏ ra hứng thú: “Giảng viên tâm lý học mà cũng dẫn sinh viên đi vẽ tranh à? Sở thích đa dạng ghê.”

Tần Hoài chưa kịp lên tiếng, bên cạnh, Loan Tấn đã có chút bực bội, lạnh lùng đáp lại một câu:

“Vẽ tranh thì sao? Gϊếŧ heo cũng có thể là sở thích. Pháp luật không cấm thì có quyền làm. Vị cảnh sát này, anh quản cũng rộng thật đấy.”

Câu này rõ ràng là cố tình châm ngòi. Tạ Ẩn hôm nay đánh Cao Lực Phàm chưa đã, lại bị can ra, vốn dĩ đã bực trong lòng, giờ suýt nữa thì bùng nổ.Nhưng còn chưa đợi Tạ Ẩn bùng nổ, Tần Hoài đã nhích lên trước nửa bước, giọng nói vẫn mềm mỏng dịu dàng: “Cảnh sát Tạ, cậu ấy còn nhỏ, lời lẽ hơi thô lỗ, mong anh đừng chấp.”

Một chiêu “Chuyển dịch Càn Khôn” khiến Tạ Ẩn nghẹn tức không thể phát, nhìn thì có vẻ cúi mình nhún nhường, thực chất là “bốn lạng đẩy ngàn cân”.

Nhưng Tạ Ẩn mắt tinh vẫn nhìn ra rõ ràng, Tần Hoài nhích lên nửa bước kia là để chắn Loan Tấn ra phía sau.

Tạ Ẩn bất chợt cười khẽ: “Hay đấy, biết bảo vệ người nhà. Điểm này đúng gu tôi.”

Đúng lúc này, một nữ cảnh sát pháp chứng chạy tới: “Phó đội trưởng Tạ, số khung xe đã bị phá hỏng nghiêm trọng, cũng không tìm thấy giấy đăng ký xe, rất khó xác định nguồn gốc chiếc xe.”

Nói đến đây, cô lại đưa ra một túi đựng vật chứng: “Chỉ tìm được hai mảnh vỡ xe chưa bị cháy hết này, kẹt ở mép trụ cầu.”

Tạ Ẩn liếc qua một cái, đoán chắc là lúc xe bị lật xuống đã kẹt lại đó, kẻ tình nghi cũng không để ý đến, nên không đem theo đốt cùng.

Anh nhận lấy túi vật chứng, nhìn thấy một mảnh sơn xe màu hồng nhạt và một thứ trông như logo xe, là chữ cái “P”.

Tình hình không khả quan. Thi thể bị than hóa nghiêm trọng, khó mà lấy được DNA hiệu quả, thân phận nạn nhân chưa rõ. Số khung xe bị phá hủy, không thể xác định được nguồn gốc xe. Khu vực quanh hiện trường là cánh đồng ngô rậm rạp xanh um, mênh mông không thấy điểm cuối, hoàn toàn không thể thu thập dấu chân khả dụng.