Chương 43: Xe Sang Kinh Hoàng (43)

Tại tòa nhà Sở cảnh sát thành phố A, từng ngọn đèn lần lượt tắt đi. Những cảnh sát đã chiến đấu suốt nửa đêm nối đuôi nhau rời khỏi cơ quan, trở về với khói lửa nhân gian của riêng mình.

Người cần rời đi thì đã đi rồi, kể cả Lý Phụng Thần người đến nhận thi thể cũng đã đưa Lý Hân đi. Chỉ còn Tạ Ẩn vẫn ngồi bất động trước bàn làm việc.

Hàn Dịch từng đến khuyên vài câu, nhưng biết không lay chuyển được anh nên cũng lặng lẽ rời đi trước.

Hàn Dịch có khuyên vài câu, nhưng biết khuyên không nổi nên đành rời đi một mình.

Đêm xuống, gió mát lướt qua. Văn phòng của Tạ Ẩn nằm ở tầng 17, từ đó có thể trông thấy nửa thành phố rực rỡ ánh đèn, vạn nhà rực sáng.

Vụ thiêu xác lần này không phải là vụ án quỷ quyệt nhất mà Tạ Ẩn từng gặp. Phương thức gây án tầm thường, động cơ gây án rõ ràng đúng như anh từng nói: Trên đời này chưa từng tồn tại tội ác hoàn hảo.

Thế nhưng, đối mặt với cái chết của Lý Hân, Tạ Ẩn lại rơi vào mù mịt.

Cuối cùng, khi người đồng nghiệp cuối cùng làm thêm giờ cũng thúc giục rời đi, Tạ Ẩn thay một bộ đồ thể thao, xách theo một chai nước khoáng rồi bước ra ngoài.

Đêm đen như mực, ánh đèn như những mũi kiếm cố xé toạc màn đêm vô biên, nhưng cuối cùng cũng chỉ khiến nó vỡ vụn từng mảnh.

Bóng tối yên tĩnh, là khoảng lặng mà tự nhiên dành cho loài người để nhìn lại chính mình. Nhưng con người lại chẳng hề trân trọng cơ hội ấy, họ tự cho rằng mình nắm giữ ánh sáng, từ lâu đã đánh mất sự kính sợ đối với thiên nhiên.

Tạ Ẩn chạy dọc con đường trước cổng sở cảnh sát.

Không phải là đi dạo hay chạy bộ thư giãn, mà là sải những bước dài, như thể chỉ cần chạy nhanh thêm chút nữa, gánh nặng ngàn cân của thế gian sẽ không thể nào đuổi kịp anh là một cuộc trốn chạy.

Anh muốn thoát khỏi xiềng xích của trần gian, thoát khỏi đống công vụ chất chồng, thoát khỏi thành phố kỳ quái đầy ánh sáng và ảo ảnh này, thoát khỏi bóng tối vô biên bất tận kia.

Gió vù vù bên tai, ánh đèn hai bên đường như lùi dần về phía sau. Tạ Ẩn mặc kệ endorphin dâng trào trong não tạo nên cơn "kɧoáı ©ảʍ", như muốn đẩy hết mọi phiền muộn ra khỏi cơ thể.

Anh không có đích đến, chỉ chạy theo cảm giác trong lòng. Chẳng bao lâu, đến khi dốc cạn chút cảm xúc tiêu cực cuối cùng, thở dốc từng hơi nặng nề rồi dừng bước, anh mới sững người nhận ra mình đã chạy đến khu dân cư gần khu Đại học.

Đó là một khu chung cư cao cấp, anh từng đến đây rồi là nhà của Tần Hoài.

Đứng trước cổng khu chung cư, Tạ Ẩn khẽ cười khẩy, sao lại vô thức chạy đến đây chứ? Anh lau mồ hôi trên trán một cách thô lỗ, định quay đầu rời đi.

Vừa sờ túi thì mới sực nhớ ra bản thân không mang theo tiền, cũng không cầm điện thoại.

Từ khu đại học về đồn cảnh sát gần 11 cây số, mà về nhà anh cũng mất khoảng 7 cây số. Chạy về thì không đủ sức, gọi xe thì không có tiền.

Không chút do dự, Tạ Ẩn xoay người định đến nhà Tần Hoài mượn ít tiền, mai trả lại.

Nhưng vừa quay người, chân anh lại khựng lại. Người ta với mình chẳng thân thiết gì, trước đó còn mấy lần làm phiền, nào là đạp cửa, nào là điều tra. Bây giờ nửa đêm nửa hôm gõ cửa chỉ để mượn tiền, ai mà chẳng tưởng anh bị điên chứ?

Tạ Ẩn nghĩ vậy liền quyết định nghiến răng chạy về nhà đi cho rồi.

Nhưng đúng lúc đó, sau lưng anh vang lên một giọng nói.

“Ê ê ê, anh làm gì đấy? Nửa đêm rồi, vào thì vào không vào thì đứng đó làm gì?” Là bảo vệ khu chung cư.

Có lẽ thấy Tạ Ẩn nửa đêm đứng loay hoay, bộ dạng lén la lén lút, nên gọi lại tra hỏi.

Tạ Ẩn cảm thán trong lòng, khu cao cấp đúng là có khác, an ninh nghiêm ngặt. Thấy bảo vệ cũng chỉ làm việc của mình, anh vội nói:

“Tôi đi nhầm thôi.”

Ai ngờ bảo vệ lại không buông tha:

“Đi nhầm? Tôi thấy anh khả nghi lắm, định trộm cắp gì phải không?”

Vừa nói vừa giơ gậy điện, chiếu thẳng đèn pin vào mặt Tạ Ẩn, khiến cơn giận trong lòng anh như bị châm lửa bùng lên ngay tức khắc.

“Tôi nói rồi, tôi đi nhầm.”

Tạ Ẩn nghiến răng cố nhịn, dù sao cũng không thể động tay động chân với một bảo vệ được.

“Vậy anh ở khu nào, nói tôi nghe thử xem.”

Bảo vệ ngừng lại một chút, hỏi tiếp:

“Là khu Hoa Đức Lạc Phủ bên cạnh à?”

Tạ Ẩn lười đôi co, bèn nói đại:

“Đúng, Hoa Đức Lạc Phủ.”

Không ngờ bảo vệ lập tức rút bộ đàm ra:

“Phát hiện đối tượng khả nghi ở cổng Đông, mau đến hỗ trợ!”

Dứt lời, gã rút gậy cảnh sát ra lao về phía Tạ Ẩn, miệng còn nói:

“Tên lừa đảo! Gần đây làm gì có khu nào tên Hoa Đức Lạc Phủ!”

Tạ Ẩn âm thầm chửi thề trong bụng:

“Tên này còn biết dùng binh pháp à?!”

Dù đã chạy suốt hơn chục cây số, nhưng mấy anh bảo vệ trẻ kia rõ ràng không phải đối thủ của anh.

Tạ Ẩn dễ dàng giật lấy gậy trong tay đối phương, bẻ tay cậu ta ra sau lưng, cũng không dùng nhiều sức, chỉ lạnh giọng cảnh cáo: “Tôi thật sự chỉ đi nhầm thôi. Tôi sẽ thả cậu ra, nhưng không được manh động.”

Tên bảo vệ kia còn trẻ, nhiều lắm hai mươi mấy tuổi, đang ở cái tuổi máu nóng bốc đầu, sao chịu dễ dàng nhận thua? Đúng lúc đó, mấy bảo vệ khác trong đội cũng tới tiếp ứng, mấy người vây kín lấy Tạ Ẩn.

Tình cảnh lúc này nhìn y như một tên bắt cóc bị cảnh sát bao vây.

Tạ Ẩn chợt nghĩ, mình đang làm gì vậy? So đo với mấy bảo vệ làm gì? Anh định móc thẻ cảnh sát ra để chứng minh thân phận rồi mới nhớ mình chẳng mang theo gì cả.

Giờ phải làm sao? Chẳng lẽ một chọi bảy đánh nhau thật? Cho dù có nắm chắc phần thắng, thì cũng chẳng vẻ vang gì. Dù gì anh cũng không còn trẻ trung gì nữa, vẫn nên giữ lòng tự trọng.

Nghĩ tới nghĩ lui, Tạ Ẩn mở miệng nói:

“Tôi tới thăm bạn. Chủ căn hộ tầng 11 tòa C, tên là Tần Hoài, là bạn tôi. Các anh có thể xác minh.”