Tần Hoài không hề tỏ ra lúng túng, thậm chí hoàn toàn chẳng để tâm đến sự nghi ngờ trong lời chất vấn của Kinh Triết.
Hắn mỉm cười, trả lời:
“Tôi cũng là cựu học sinh của Trung học Hồ Ngạn, hôm nay đặc biệt quay lại thăm thầy hiệu trưởng cũ.”
Một cụ già đứng bên cạnh thấy hai bên căng thẳng, cũng cảm nhận được nghi ngờ từ phía cảnh sát, vội vàng bước lên giải thích:
“Hôm nay Tần Hoài về trường thăm tôi. Tôi đang bàn với cậu ấy chuyện mời về giảng một buổi tâm lý cho học sinh, thì nghe tin Lý Hân nhảy lầu, hai chúng tôi liền cùng đến đây xem tình hình.”
Khóe miệng Tần Hoài khẽ nhếch lên, ra hiệu cho Kinh Triết rằng đó chính là sự thật.
Kinh Triết im lặng, Tạ Ẩn cũng vậy, cả hai không tiếp tục dây dưa với sự xuất hiện khó hiểu của Tần Hoài nữa.
Dù vậy, hắn thực sự rất đáng ngờ.
Tạ Ẩn hỏi:
“Lầu 11, là ký túc xá của Lý Hân à?”
Bảo vệ:
“Đúng vậy, Lý Hân ở phòng 1109, cũng chính là từ ban công phòng 1109 nhảy xuống.”
Tạ Ẩn:
“Khi cô bé nhảy xuống, có người chứng kiến không?”
Bảo vệ:
“Có. Ký túc xá trường chúng tôi là phòng bốn người, lúc Lý Hân nhảy, ba người bạn cùng phòng đều có mặt.”
Tạ Ẩn ra ngoài gấp, không kịp gọi một nữ cảnh sát đi cùng để hỏi chuyện. Ban đầu định đích thân hỏi ba nữ sinh kia, nhưng nghĩ đến vết sẹo trên lông mày mình và vẻ mặt dữ dằn, anh lại thôi, giao vinh dự được “tán chuyện với các cô gái” cho Hàn Dịch.
Còn bản thân thì đứng một bên nghe ngóng.
“Mấy tiết đầu buổi sáng hôm nay, nhỏ út đã nói bị đau bụng, xin phép quay về ký túc nghỉ. Tụi em hỏi có cần người đi cùng không, bạn ấy mới thì thầm nói thật ra không bị gì, chỉ là muốn về phòng trang điểm một chút.”
Một cô bạn khóc không quá dữ là người đầu tiên mở lời.
Cô gọi Lý Hân là “nhỏ út”.
Hàn Dịch: “Trang điểm?”
Bạn A: “Đúng vậy. Em hỏi không lên lớp sao còn trang điểm, bạn ấy không nói gì. Đến trưa bọn em về thì thấy bạn ấy đã vấn tóc, thay bộ Hán phục, còn trang điểm rất đẹp nữa.”
Hàn Dịch: “Mấy em không thấy kỳ lạ à?”
Bạn B: “Thấy chứ, chị cả còn hỏi bạn ấy đi đâu, bạn ấy nói là đi hẹn hò.”
Bạn C: “Em còn nói, một con cẩu độc thân vạn năm như cậu mà cũng đi hẹn hò được à? Bạn ấy lại bảo sẽ đến nơi đẹp nhất.”
Nói tới đây, ba cô gái lại bật khóc thành tiếng.
Trong những giọt nước mắt ấy là sự hối hận vì đã phát hiện ra điều bất thường mà lại không quan tâm, là nỗi sợ hãi và ám ảnh, là cả nỗi nhớ thương bạn bè…
Hàn Dịch trông cũng đỏ hoe vành mắt.
Tạ Ẩn khẽ ho một tiếng, mới kéo được cảm xúc mọi người quay lại.
“Vậy… Lý Hân nhảy lầu lúc mấy giờ?”
Bạn B: “Chắc là khoảng 1 giờ… 1 giờ 15 gì đó. Vì em đặt báo thức 1 giờ 20, lúc đó chuông còn chưa reo.”
Hàn Dịch nhanh chóng ghi chép, lại hỏi tiếp:
“Ai là người phát hiện đầu tiên Lý Hân nhảy lầu?”
Bạn B: “Là chị cả. Chị ấy hét lên, định lao ra kéo nhỏ út lại nhưng không kịp. Ba đứa em mới vội vã chạy xuống…”
Đầu óc Tạ Ẩn xoay chuyển nhanh chóng. Dù Tần Hoài xuất hiện không đúng lúc, nhưng lời hắn nói không sai cô bé trang điểm, ăn mặc lộng lẫy, rất có thể là đã chuẩn bị kỹ càng để tự tử. Lời kể của ba bạn cùng phòng cũng xác thực điều này.
Tạ Ẩn nhấc chân đi vào khu ký túc xá, nhưng vừa bước vào tầng một đã dừng lại.
Anh quay lại dặn dò cô quản lý ký túc:
“Bảo các bạn nữ khác về phòng, đóng kín cửa lại!”
Dù là cảnh sát thi hành công vụ, anh cũng là đàn ông, lỡ đυ.ng phải một bé gái nào đó đang ‘trần như nhộng’ trong ký túc nữ thì quả thật… tim gan anh chịu không nổi.
Khi Tạ Ẩn bước vào phòng 1109, chuông báo thức điện thoại vẫn đang kêu inh ỏi, chứng tỏ lời của các cô gái vừa rồi không sai.
Đây là một phòng ký túc không quá lớn, trên là giường, dưới là bàn học, có nhà vệ sinh riêng và ban công.
Ba cô gái ở đây cũng khá gọn gàng, không có tất hay nội y vứt bừa, khiến ông cảnh sát già thở phào nhẹ nhõm.
Anh bước đến bên bàn học của Lý Hân đồ trang điểm, sách vở, văn phòng phẩm được sắp xếp rất ngăn nắp. Chăn gối trên giường cũng gấp vuông vức như khối đậu phụ.
“Lý Hân bình thường cũng gọn gàng vậy sao?”
Bạn B đáp: “Không… không hẳn, hôm nay đúng là khác thường.”
Trên mặt bàn, một phong bì nằm trơ trọi ở chính giữa.
Tạ Ẩn đeo găng tay, mở phong bì là một bức thư.
Chỉ là vài dòng chữ mềm mại ghép thành đoạn thơ:
Trên thảo nguyên chứng kiến cái chết của chư thần, đầy hoa dại,
Cơn gió đến từ nơi xa xăm kia còn xa hơn cả xa xăm.
Tiếng đàn ta thổn thức,
Lệ rơi chẳng còn.
Ta đem cái xa xăm ấy,
Trả lại cho thảo nguyên.
Tạ Ẩn dùng giọng trầm thấp của mình đọc chậm rãi bài thơ, hòa với không khí u sầu trong hiện tại, khiến người nghe như cảm thấy mình đang đứng giữa thảo nguyên hoang vắng.“Đội trưởng, ý gì đây? Đây là thư tuyệt mệnh hả?” Hàn Dịch cầm lấy tờ giấy, giơ dưới ánh nắng muốn tìm xem có cơ quan gì không, nhưng không có kết quả.
Tạ Ẩn không phải học giả gì, nhưng cũng từng đọc kha khá sách, liếc mắt một cái liền nói: “Thơ của Hải Tử.”
“Hả?” Hàn Dịch nhất thời không phản ứng kịp.
Tạ Ẩn làm cảnh sát nhiều năm, đã qua cái tuổi đa sầu đa cảm, những bài thơ từng đọc thời tuổi trẻ đầy bốc đồng giờ đã bị phủ bụi trong góc ký ức.
Anh cũng không ngờ, đời này mình còn có lúc “đậm chất nghệ sĩ” như vậy.
Anh tiếp tục, đọc nốt đoạn sau của bài thơ:
Một đầu gọi là Đầu Ngựa, một đầu gọi là Đuôi Ngựa.
Tiếng đàn ta nức nở,
Lệ khô cạn.
Chỉ trong cái chết, nơi phương xa mới kết thành một vùng hoa dại.
Trăng sáng như gương treo cao trên thảo nguyên, soi rọi ngàn năm tháng.
Tiếng đàn ta nức nở,
Lệ khô cạn.
Một mình thúc ngựa băng qua thảo nguyên.