Chương 4: Xe Sang Kinh Hoàng (4)

“Một cây cầu cao hơn một mét, dù có lật xe thì thân xe cũng không thể lăn lộn nhiều vòng. Làm sao có thể gây ra nhiều vết va đập như vậy trên hộp sọ được?”

Nói xong, Tạ Ẩn đặc biệt quan sát vẻ mặt của Hàn Dịch, biết ngay thằng nhóc này chắc chắn đang không phục.

Anh chỉ vào túi vật chứng trong tay Lư Hiểu Minh:

“Cái đó là chốt dây an toàn bị đốt chảy rồi đông cứng lại. Dây an toàn tuy đã cháy mất, chốt cũng biến dạng rồi, nhưng vẫn có thể nhìn ra được lúc đó nạn nhân đã cài dây an toàn. Đã cài dây an toàn mà đầu lại bị đập đến mức đó? Vậy quốc gia dốc sức phổ cập dây an toàn để làm gì, cho vui chắc!”

Hàn Dịch có cả vạn lời muốn nói trong lòng, cuối cùng lại nghẹn thành một câu khen cạn lời:

“Diệu quá!”

Tạ Ẩn thấy phiền lòng với đứa đồ đệ chẳng có văn hóa đến nỗi nịnh hót cũng không ra hồn, bỗng nhớ ra:

“À đúng rồi, Kinh Triết đâu?”

“À, đang trấn an người báo án.”

Tạ Ẩn nhìn theo hướng tay chỉ của Hàn Dịch. Bên cạnh Kinh Triết là một thanh niên dáng người cao ráo, đứng từ xa, nghiêng người, không đoán được tuổi.

Người đó cao gầy, ước chừng còn cao hơn Tạ Ẩn vài phân. Tóc không dài không ngắn, đuôi tóc hơi xoăn, bị gió lớn thổi tung trong cơn giông sắp kéo đến, lướt qua khuôn mặt góc cạnh điển trai, càng làm nổi bật đường viền hàm dưới hoàn mỹ.

Người đàn ông ấy trắng đến mức gần như không còn chút huyết sắc nào. Bóng tóc và gọng kính viền vàng che đi đôi mắt anh ta, khóe miệng hơi nhếch, đang nói gì đó với Kinh Triết.

Tạ Ẩn đứng xa không nghe thấy, nhưng theo bản năng cảm thấy nụ cười lễ phép kia chẳng hề có chút thật lòng chỉ toàn giả tạo.

Không hiểu vì sao, khi nhìn thấy người đó đứng giữa trời đất mênh mang trong cuồng phong và mây đen, Tạ Ẩn lại bỗng sinh ra một cảm giác bi thương và hoang vắng lạ thường.

Đúng lúc này, người đàn ông vô tình quay đầu lại. Ánh mắt Tạ Ẩn bất ngờ rơi vào một vùng biển sâu thẳm đen như mực. Xuyên qua lớp kính, anh thấy một đôi mắt phượng đuôi hơi xếch, ánh nhìn trong trẻo nhưng không giấu được vẻ uể oải bệnh tật.

Người đàn ông ấy thấy Tạ Ẩn đang nhìn mình cũng không hề sợ hãi. Hắn dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ gọng kính, lông mày và đường nét khuôn mặt hiện lên càng rõ ràng.

Cũng chính lúc đó, hắn đột nhiên mỉm cười với Tạ Ẩn không còn là nụ cười xã giao, mà là một nụ cười thuần túy, như gió trăng sáng sủa rạng ngời, thoát khỏi vẻ bệnh tật héo úa, nở rộ như một đóa hoa thanh lãnh.

Tạ Ẩn không khỏi sững người. Nụ cười đó, anh chưa từng thấy qua. Gương mặt đó, anh cũng chẳng quen biết. Vậy mà không hiểu sao, lại dâng lên một cảm xúc phức tạp khó gọi thành lời.

Anh lục lọi trí óc, cố tìm xem cảm xúc phức tạp đó đến từ đâu, mà nghĩ mãi không ra. Đành miễn cưỡng quy cho lý do nụ cười đó đẹp thật, đẹp đến mức có thể so sánh với anh, “siêu mẫu giới cảnh sát”.

Phải, chỉ là so sánh thôi, còn lâu mới đến mức mỗi người một vẻ, khó phân cao thấp. Đội trưởng Tạ, đóa hoa của tổ trọng án, tự tin nghĩ vậy.

Nghĩ đến đây, mọi mầm mống tạp niệm trong lòng anh đều bị dẹp bỏ, cảm xúc phức tạp khó diễn tả lập tức trở nên đơn giản, đơn giản là tự tôn bị tổn thương.

Tạ Ẩn phẩy tay gọi Kinh Triết quay lại, ra hiệu kết thúc công việc trấn an.

Trong lòng thầm bĩu môi: Người báo án mà cười đẹp đến thế, không cần an ủi cũng không sao.Có lẽ là vì lão cáo già như Tạ Ẩn vẫn còn chút sĩ diện, nên không để lộ rõ vẻ ghen tị trong lòng, thoạt nhìn thậm chí còn mang theo vài phần ý cười. Điều này khiến người đàn ông đối diện hiểu lầm, vậy mà lại cùng Kinh Triết đi thẳng tới chỗ anh.