Hàn Dịch chống cằm suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Ý anh là có khả năng xe bị rơi khỏi cầu, trong quá trình lật xe nạn nhân bị va đập nhiều lần vào đầu dẫn đến hôn mê, sau đó xe bốc cháy khiến người bị thiêu sống trong xe?”
Tạ Ẩn không đáp lại, chỉ cúi mắt nhìn vật thể màu đen dạng cục nằm bên cạnh thi thể. Anh quan sát kỹ trong chốc lát, rồi ánh mắt lại chuyển sang hướng đầu xe.
Mọi người nín thở, ai cũng biết khi Tạ Ẩn điều tra vụ án, nếu anh không hỏi thì đừng mở miệng. Tuyệt đối không được làm gián đoạn dòng suy nghĩ của anh.
Hồi lâu sau, Tạ Ẩn nghiêng người ra khỏi xe, đứng thẳng dậy rồi bước đến trước mặt Hàn Dịch, trong mắt ánh lên chút thú vị:
“Cậu nghĩ mình đoán trúng bao nhiêu phần?”
Hàn Dịch đáp thẳng:
“Tám phần.”
Tạ Ẩn nhướng mày.
Hàn Dịch bắt đầu do dự:
“... Năm phần?”
Tạ Ẩn mím chặt môi thành một đường, ánh mắt dời đi, nhìn về phía xa xăm:
“Lần cuối cùng đấy.”
Hàn Dịch suýt bật khóc:
“Không phải chứ sư phụ? Chẳng lẽ chỉ có một phần trăm?”
Tạ Ẩn thở dài một hơi:
“Trời ơi, bao giờ ông trời mới ban cho tôi một nhân tài thật sự đây?”
Nói xong, anh giật lấy túi vật chứng trong tay Lư Hiểu Minh, bỏ vật thể màu đen vừa nhặt được vào túi rồi ném lại cho anh ta.
Giọng điệu bình thản, như không có gì đặc biệt:
“Làm thủ tục lập án đi. Là gϊếŧ người.”
Ba đôi mắt bên cạnh lập tức trợn tròn như chuông đồng. Các cảnh sát khác cũng đồng loạt quay lại nhìn Tạ Ẩn, vẻ mặt ai nấy đều không thể tin nổi.
Nhanh vậy? Anh xác định bằng cách nào chứ?
Trên bầu trời, một tia sét xé toạc bầu không khí xám xịt, nhưng đám mây dày đặc như có khả năng tự chữa lành, ngay lập tức nuốt chửng cả thế giới vào cõi hỗn độn.
Tiếng sấm rền vang nặng nề mà chậm chạp. Tạ Ẩn liếc nhìn pháp y:
“Sắp mưa rồi, mau bảo vệ thi thể, nói với bộ phận kỹ thuật, đừng bỏ sót bất cứ di vật nào của nạn nhân, lúc nhận dạng còn phải dùng đến! Xem số khung xe còn không, lát nữa tra từ chiếc xe này mà lần ra! Cần lấy gì thì tranh thủ, cơn mưa này không nhỏ đâu.”
Mọi người đành gác lại thắc mắc trong lòng, vội vàng bắt tay vào công việc.
Hàn Dịch thì cứ như chó con lẽo đẽo chạy theo sau:
“Sư phụ, sư phụ...”
Tạ Ẩn bực mình:
“Tôi có bị yêu tinh bắt mất đâu, hạ giọng chút.”
Hàn Dịch cười hề hề:
“Sư phụ, sao anh khẳng định được đây là án mạng?”
Tạ Ẩn đáp:
“Xe cháy thường chỉ có hai khả năng là tự cháy hoặc bị phóng hỏa. Đây là xe năng lượng mới, nếu là tự cháy thì điểm phát hỏa phải nằm ở động cơ và mô tơ điện. Nhưng chiếc xe này cháy trơ khung rồi mà hai bộ phận đó lại không bị cháy hoàn toàn, điều đó không hợp lý.”
Hàn Dịch đỏ cả tai. Bình thường tự nhận mình là dân mê xe, thế mà mấy kiến thức cơ bản này lại không biết.
Tạ Ẩn nói tiếp:
“Với lại, cậu nói nạn nhân bị đập đầu bất tỉnh khi xe lật. Vậy cậu tự xem, cái cầu này cao bao nhiêu?”
Hàn Dịch trả lời:
“Hơn một mét.”