Chương 20: Xe Sang Kinh Hoàng (20)

Khi trở lại đội cảnh sát thì cũng đã gần hết giờ làm việc. Thấy quầng thâm mắt của Lư Hiểu Minh do thức khuya, Tạ Ẩn cuối cùng cũng không đành lòng mắng anh ta.

Dù cho chính anh vì tin tức sai lệch của anh ta mà mất mặt nghiêm trọng ở nhà Tần Hoài.

Lư Hiểu Minh thấy Tạ Ẩn mặt mày u ám, biết mình gây họa rồi nhưng lại không dám hỏi trực tiếp, chỉ đành lén kéo Hàn Dịch sang một bên thì thầm: “Đội trưởng đang giận à?”

Tất cả những gì Hàn Dịch biết hiện tại chỉ dừng lại ở mức “Lư Hiểu Minh gửi ảnh khỏa thân cho đội trưởng”, cậu ta nhìn Lư Hiểu Minh đầy ẩn ý, chép miệng hai cái rồi nói: “Chuyện này mà rơi vào ai thì chẳng giận?”

Hàn Dịch tiếp tục hỏi: “Cậu không phải là nghiêm túc đấy chứ?”

Lư Hiểu Minh lúc này như kiến bò trên chảo nóng: “Tôi tất nhiên là nghiêm túc rồi!”

Hàn Dịch vỗ vai Lư Hiểu Minh, vẻ mặt như thể “tự biết lo liệu đi”, thở dài rồi rời đi.

Tạ Ẩn thì đang triệu tập tổ chuyên án để họp phân tích vụ án. Trước khi cuộc họp bắt đầu, Lư Hiểu Minh ngồi một mình trong góc phòng họp, ngây người thất thần. Hàn Dịch nhìn anh ta mà thầm cảm khái người bị tình cảm dày vò, thật sự quá khổ.

Nghĩ đến đây, không biết từ đâu Hàn Dịch lại nảy sinh một chút dũng cảm, quyết định nghĩa khí một phen giúp Lư Hiểu Minh giữ bí mật về việc... anh ta thầm yêu đội trưởng.

Mà người liên quan còn lại, Tạ Ẩn hoàn toàn không hề hay biết gì về cái hiểu lầm lệch pha này, đang nghiêm túc nghe Kinh Triết báo cáo.

“Khi chúng tôi lấy được chữ ký phê duyệt của cục trưởng, đã lập tức đi điều tra luồng tiền của hai cha con Lý Phụng Thần. Giao dịch tài chính cá nhân của Lý Phụng Thần rất ít, ngoài chi tiêu sinh hoạt hợp lý thì không có khoản tiền lớn nào được chuyển đi. Đặc biệt là theo yêu cầu của anh, chúng tôi đã điều tra kỹ việc Lý Phụng Thần có liên quan tài chính gì với ba người tố cáo hay không. Từ các chứng cứ hiện tại, không có dấu hiệu liên quan.”

Tạ Ẩn quyết định tạm gác ba người Tần Hoài sang một bên, quay lại nói về Lý Phụng Thần: “Không có ghi chép mua sắm hàng hóa lớn à? Vậy còn hai chiếc Porsche kia thì sao?”

“Bất động sản và xe cộ đều thông qua tài khoản của Tập đoàn Phụng Minh, dùng để khấu trừ thuế đầu vào, tạm thời chưa phát hiện điểm bất thường. Nhưng vì quy mô Tập đoàn Phụng Minh rất lớn, nếu muốn điều tra toàn bộ tình trạng tài chính của Lý Phụng Thần thì tôi đề nghị mời chuyên gia để kiểm toán toàn bộ sổ sách của công ty.”

Tạ Ẩn lắc đầu, việc này khối lượng quá lớn mà lại vô nghĩa. Nếu thật sự Lý Phụng Thần dùng tiền công ty để thuê người gϊếŧ người, thì chắc chắn ông ta cũng đủ khả năng để làm sạch mọi dấu vết.

Hơn nữa, với nhiều năm kinh nghiệm trong nghề, Tạ Ẩn có một linh cảm không thể nói ra anh cảm thấy chuyện này nhất định có liên quan đến Lý Hân. Dù có dính líu đến Lý Phụng Thần thì cũng là do Lý Hân mà ra. Việc Lý Phụng Thần cố ý giấu giếm rõ ràng là để bảo vệ con gái khỏi vụ án này.

Kinh Triết tiếp tục báo cáo: “Về phần Lý Hân, dòng tiền trong tài khoản ngân hàng của cô bé còn đơn giản hơn nữa. Trường Trung học Hồ Ngạn sử dụng thẻ học sinh, mỗi tháng cô bé rút một số tiền mặt rồi nạp vào thẻ. Ngoài khoản rút tiền, trong tài khoản chỉ có vài khoản chuyển tiền đặt đồ ăn vài chục đến hơn trăm tệ.”

Tạ Ẩn hỏi: “Nguồn tiền mặt trong tài khoản ngân hàng của cô bé đến từ đâu?”

Kinh Triết: “Tập đoàn Phụng Minh chuyển tiền định kỳ.”

Tạ Ẩn cầm lấy bản sao kê tài khoản ngân hàng của Lý Hân trong hai năm gần đây, bắt đầu xem kỹ.

Từ tháng 1 năm ngoái, mỗi tháng Tập đoàn Phụng Minh chuyển 150.000 tệ cho Lý Hân.

Mỗi tháng vào ngày mồng 1, cô bé đến một chi nhánh ngân hàng gần trường rút 50.000 tệ tiền mặt, còn lại 100.000 tệ vẫn giữ nguyên. Tình trạng này kéo dài đến tháng 11 năm ngoái.

Học ở trường quý tộc như Hồ Ngạn, chi tiêu 50.000 tệ mỗi tháng không phải là ít, cũng chẳng phải quá nhiều. Trong mười tháng đó, việc tiêu tiền của Lý Hân vẫn có thể xem là tiết chế ít ra cũng không phải kiểu “bố cho bao nhiêu tiêu bấy nhiêu”, có thể coi là một kiểu “tiết kiệm” hiếm thấy trong giới con nhà giàu.

Nhưng bắt đầu từ tháng 12 năm ngoái, quy luật rút tiền đều đặn này đã bị phá vỡ.

Ngày 1 tháng 12, Lý Hân vẫn rút 50.000 tệ như các tháng trước. Nhưng đến ngày 23 cùng tháng, cô lại rút thêm 20.000 tệ ở máy ATM trong trường học.

Rõ ràng, 50.000 tệ không còn đủ chi tiêu nữa rồi.

Đến ngày 1 tháng 1 năm nay, cô rút liền một lúc 100.000 tệ. Tạ Ẩn dùng bút đỏ khoanh một dấu hỏi ở dòng đó.

Tại sao bắt đầu từ hai tháng này, chi phí sinh hoạt của Lý Hân lại đột nhiên tăng mạnh?

Ngày 1 tháng 2, rút 100.000.

Ngày 1 tháng 3, rút 100.000.

Ngày 1 tháng 4, rút 100.000.

Ánh mắt của Tạ Ẩn dừng lại ở dòng cuối cùng của bảng sao kê, ngày tháng dừng lại ở mốc 1 tháng 4.

Anh ngẩng đầu hỏi Kinh Triết: “Hết rồi à?”

Kinh Triết gật đầu: “Hết rồi.”

Tạ Ẩn lại khoanh thêm một dấu hỏi lớn ở dòng đó. Tại sao từ tháng 5 trở đi, Lý Hân lại không rút tiền nữa?

Một loạt nghi vấn lởn vởn trong đầu Tạ Ẩn. Anh biết Kinh Triết đã nhìn ra được ý nghĩ của mình, nên dứt khoát không nói gì thêm, chỉ hơi hất cằm, ra hiệu cho Kinh Triết tiếp tục báo cáo.

“Từ tháng 1 đến tháng 4, mỗi tháng Lý Hân rút thêm 50.000 tệ, tổng cộng là 200.000. Với mức vật giá hiện nay, gần như không ai vì 200.000 mà đi gϊếŧ người. Tất nhiên, trừ khi người đó cùng đường, tuyệt vọng và đang rất cần tiền.”

Tạ Ẩn trầm ngâm giây lát rồi gật đầu: “Lý Hân có quyền chi tiêu với tiền trong tài khoản ngân hàng của cô bé. Nếu thật sự muốn thuê người gϊếŧ người, thì chẳng cần phải tích cóp 50.000 mỗi tháng. Nếu cô bé cố tình chia nhỏ khoản tiền ra để qua mặt điều tra của cảnh sát, thì lại càng không thể đột ngột dừng rút tiền từ tháng 5 được, điều đó còn đáng nghi hơn. Cho nên, vào tháng 12 năm ngoái và tháng 5 năm nay, chắc chắn Lý Hân đã gặp phải chuyện gì đó. Mà chuyện này rất có thể liên quan trực tiếp đến vụ án.”

Còn rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, thì chỉ có ngày mai trực tiếp hỏi Lý Hân mới biết được.