Tuy nhiên, xuất phát từ niềm tôn sùng tuyệt đối với sếp, cả Lư Hiểu Minh và Hàn Dịch không cần suy nghĩ đã đồng thanh gật đầu mạnh mẽ:
“Đúng, đáng bị đánh!”
Tạ Ẩn không dây dưa nữa, quay đầu hỏi:
“Sao, vụ này nghiêm trọng đến mức phải gọi tôi tới tận nơi?”
Hàn Dịch chỉ về phía chiếc xe cháy rụi:
“Sáng nay nhận được báo án, nói ở mương khô phát hiện một chiếc ô tô cháy rụi, bên trong có một thi thể bị than hóa nặng. Xe hình như lao từ trên cầu xuống. Hiện tại vẫn chưa xác định được là tai nạn giao thông hay là cố ý gϊếŧ người phi tang, nên mới gọi sếp đến xem giúp.”
Tạ Ẩn nghe xong, ánh mắt sắc lạnh lướt qua một cái, không nói lời nào, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng, học tôi bao nhiêu năm, đến mức tai nạn với gϊếŧ người còn không phân biệt nổi, mà còn dám mở miệng?
Hàn Dịch biết mình lỡ lời, cười gượng mấy tiếng để lấp liếʍ, rồi gãi đầu:
“Vụ này đúng là phức tạp thật. Làm phiền sư phụ rồi.”
Tạ Ẩn thong thả đeo găng tay, mang giày bảo hộ, tiến về phía chiếc xe. Các cảnh sát đang làm việc thấy anh tới, đều đứng dậy chào:
“Chào phó đội trưởng Tạ!”
Tạ Ẩn gật đầu, ra hiệu mọi người tiếp tục làm việc.
Anh quan sát kỹ hiện trường. Chiếc cầu phía trên mương khô là cầu đất rộng khoảng 2 mét do dân làng xây, vừa cũ vừa hỏng, lan can hai bên chưa đầy 30 phân.
Đường làng thì khỏi nói, làm gì có đèn đường. Nếu là chạy xe vào ban đêm, thì khả năng xe bị lật ở phía bắc cây cầu là rất cao. Khung xe đã cháy trụi hoàn toàn, cỏ dại xung quanh cũng bị cháy sém rõ ràng. Có thể khẳng định đây chính là hiện trường đầu tiên.
Tạ Ẩn hỏi:
“Xác định được thời gian cháy chưa?”
Kỹ thuật viên nói:
“Nơi này cách làng khá xa, không có dân nào thấy lửa. Thời gian cháy cụ thể cần kiểm nghiệm thêm. Nhưng có thể xác định là trong khoảng từ 19 giờ tối qua đến 7 giờ sáng nay.”
“Vì sao lại xác định được khoảng thời gian đó?”
“Vì khi đi hỏi thăm quanh, có dân làng nói rằng lúc 19 giờ tối qua họ đi ngang qua đây vẫn chưa thấy có xe cháy. Còn 7 giờ sáng nay là thời điểm người báo án gọi điện đến.”
Nếu vậy, rất có khả năng là xe chạy ban đêm. Lúc nửa đêm đi qua cầu đất, tầm nhìn kém, có thể bị lật xe, rồi phát cháy khả năng này cũng khá cao.
Vậy nên việc Hàn Dịch và mọi người chưa thể xác định là tai nạn hay cố ý gϊếŧ người cũng là điều dễ hiểu.
Tạ Ẩn cúi người ngồi xuống, quan sát kỹ thi thể bên trong chiếc xe cháy rụi. Thi thể đã bị than hóa nghiêm trọng, gần như không còn nhận ra hình người. Anh đưa tay lật người nạn nhân lại, phát hiện bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© vẫn còn, có thể xác định là nam giới.
Anh nhướng mày, ngẩng đầu nhìn về phía nữ pháp y đang mặc blouse trắng bên cạnh:
“Có phát hiện gì không?”
Nữ pháp y cũng ngồi xuống:
“Phó đội trưởng Tạ, anh xem, tuy nạn nhân bị than hóa nặng, nhưng vẫn có thể thấy rõ hai bên hộp sọ có dấu vết va đập rõ ràng. Bên trái ở vùng thái dương đỉnh chẩm có nhiều chỗ bị gãy xương, còn bên phải ở vùng thái dương cũng có đường nứt xương.”
Tạ Ẩn đưa tay lên kiểm tra một lúc, thản nhiên hỏi:
“Mấy chỗ?”
Nữ pháp y hơi không theo kịp nhịp suy nghĩ của anh:
“Dạ?”
Tạ Ẩn vẫn giữ giọng bình thản:
“Tôi hỏi cô, gãy mấy chỗ?”
“À... nhiều chỗ ạ.”
Tạ Ẩn lúc này bắt đầu lộ ra vẻ không hài lòng:
“Nhiều là bao nhiêu chỗ?”
Nữ pháp y khựng lại, ngẩn người. Bình thường, Tạ Ẩn là người nói năng nhẹ nhàng, tác phong trầm ổn, khiến người ta thường bị ánh mắt trong sáng, chân thành của anh thu hút mà quên mất vẻ sắc lạnh ẩn sau.
Nhưng một khi anh bực lên, vết sẹo ở đuôi chân mày bỗng trở nên rành rành, lạnh buốt, khiến người đối diện cũng phải run sợ.
Cô gái này còn trẻ, mới vào nghề không lâu, gặp phải khí thế này của cấp trên thì tim đập thình thịch, càng hoảng càng không nói được thành lời.
Tạ Ẩn vừa định hỏi tiếp thì bắt gặp ánh mắt hoang mang như sắp khóc của cô gái nhỏ. Anh mới chợt nhận ra vừa rồi mình có hơi quá gắt. Có lẽ là vì ban sáng bị lão Cao Lực Phàm chọc giận nên tâm trạng vẫn còn căng như dây đàn, cả người cứ như ăn phải thuốc súng.
Trong lòng anh âm thầm tự giễu: Căng thẳng với một cô bé mới ra trường làm gì chứ? Ai mà chẳng từng có lần đầu?
Nghĩ vậy, ánh mắt lạnh như dao vừa rồi lập tức dịu lại. Anh nâng hộp sọ của nạn nhân lên chỉ cho nữ pháp y xem:
“Nhớ kỹ, bên trái vùng thái dương đỉnh chẩm có bốn chỗ gãy, bên phải có hai đường nứt xương, phía sau đầu có một dấu vết va đập.”
Cô gái nhỏ nào chịu nổi kiểu lãnh đạo một giây nóng như lửa, giây sau lạnh như băng thế này. Vội vàng run run ghi chép lại vào sổ.
Trong lòng thì thầm nghĩ: Sếp chắc không bị rối loạn đa nhân cách đấy chứ...