Chương 17: Xe Sang Kinh Hoàng (17)

Hàn Dịch tiếp tục hỏi:

“Xe của các anh đỗ ở đâu?”

“Trên quốc lộ,” Tần Hoài ngừng một nhịp rồi nói tiếp,

“Ngọn núi đó là núi hoang, xung quanh không có đường xe chạy. Tụi tôi để xe trên quốc lộ, rồi đi bộ vào.”

“Đi bộ mất bao lâu?”

“Chừng nửa tiếng.”

“Có ai có thể làm chứng không?”

“Châu Chu, Loan Tấn hai học trò của tôi.”

“Không có ai khác à?”

“Không. Trên núi trọc đó chỉ có ba thầy trò chúng tôi.”

Nói cách khác, nếu theo suy đoán của Kinh Triết, thì việc một người trong nhóm họ lái chiếc xe bị đốt đến hiện trường gây án rồi sau đó quay lại hội họp với hai người còn lại cũng không phải là không thể, bởi không ai có thể chứng minh được họ có mặt ở nơi khác để làm chứng ngoại phạm.

Tần Hoài quay người lấy ra từ kệ sách một cuốn album ảnh:

“Đây là ảnh chúng tôi chụp đêm hôm đó.”

Hàn Dịch vốn không hiểu gì về mưa sao băng, chỉ cảm thấy trên bầu trời lam sẫm bỗng hiện lên vài vệt sáng trắng lạnh lẽo, phản chiếu lờ mờ cảnh núi non sông nước xung quanh. Một cảm giác tráng lệ mà huyền bí ập tới.

Hàn Dịch gật gù:

“Đẹp đấy, đẹp thật.”

Nói thêm một chữ, cậu ta cũng bí từ.

Đúng lúc này, Tạ Ẩn từ nãy giờ vẫn đi quanh quan sát linh tinh bỗng lên tiếng:

“Thầy Tần, anh có con rồi à?”

Hàn Dịch ngớ người. Dù một giảng viên đại học 34 tuổi có con cũng không phải chuyện lạ, nhưng không biết do bảo dưỡng tốt hay trời sinh trắng trẻo, Tần Hoài trông còn rất trẻ, chẳng giống người đã làm cha chút nào.

Tần Hoài nhìn về phía Tạ Ẩn đang chăm chú quan sát mấy đôi giày trẻ con xếp ngay ngắn trong tủ giày, mỉm cười:

“Đó là đồ của em trai tôi.”

Thì ra, hắn còn có một người em trai.

Tạ Ẩn hứng thú hẳn, đi lại gần hỏi tiếp:

“Em trai anh... không có ở nhà à?”

Tần Hoài nghe vậy, liền hạ giọng, đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng:

“Suỵt, nó đang ngủ rồi đừng đánh thức nó.”

Khi nói câu này, giọng điệu của Tần Hoài rất dịu dàng. Khác hẳn với nụ cười ôn hòa có phần xa cách hôm đó, lúc này, khóe miệng hắn mang theo ý cười nhẹ nhàng khiến khuôn mặt trắng sứ lập tức như có thêm chút sắc máu, đường nét vốn đã thanh tú càng thêm sinh động.

Tạ Ẩn nghĩ thầm:

Người em trai này, chắc là điểm yếu dịu dàng duy nhất trong lòng Tần Hoài

Tần Hoài đưa bức tranh sơn dầu vẽ bình minh tối hôm đó cho Hàn Dịch xem, hai người bắt đầu đối chiếu lại một số chi tiết của đêm đó. Còn Tạ Ẩn thì vẫn tiếp tục dạo quanh căn phòng khách trống trải trong nhà Tần Hoài như thể không mục đích.

Đột nhiên, anh phát hiện trên chiếc ghế sofa từng khiến anh trầm ngâm khi nãy, là cuốn Kim Các Tự của Mishima Yukio.

“Thầy Tần thích đọc Kim Các Tự à?”

Câu hỏi đến quá đột ngột khiến Tần Hoài sững người một chút, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh.

“Là em trai tôi thích. Tôi cũng thường đọc thử xem vì sao nó lại yêu thích cuốn này đến thế. Sao vậy, cảnh quan Tạ cũng thích à?”

Tạ Ẩn lắc đầu: “Không thích. Hồi nhỏ mẹ tôi ép đọc như đọc sách kinh điển, đọc đến đoạn nhân vật chính đi đưa tang cho cha là tôi không đọc nổi nữa. Một kẻ đặt hết hy vọng vào ngoại vật, nhưng lại lạnh lùng với những người xung quanh, tôi không ưa nổi.”

“Cho nên bi kịch của hắn là điều tất yếu,” ánh mắt trong trẻo của Tần Hoài thoáng tối lại, nhưng hắn vẫn chăm chú nhìn Tạ Ẩn, “Nhưng mà cảnh sát Tạ, thực sự có ai mà không cần một thứ gì đó ngoài thân để chống đỡ ý chí mình sao? Thứ đó, có thể là một người, cũng có thể chỉ là một ý niệm.”

Tạ Ẩn như nghẹn ở cổ, hồi lâu không nói được gì. Anh bất chợt nghĩ đến Mạnh Vân, chẳng phải anh ấy chính là “ngoại vật” mà anh vẫn luôn dựa vào để chống đỡ sao?

Nghĩ đến đây, Tạ Ẩn vội nhẹ cắn đầu lưỡi, vị máu tanh ngọt kèm cơn đau nhè nhẹ khiến anh nhanh chóng tỉnh táo lại. Ánh mắt anh một lần nữa rơi vào bức ảnh đặt trên chiếc bàn góc.

Đó là một bức ảnh chụp Tần Hoài thuở còn trẻ và một cậu bé. Khi đó Tần Hoài chưa tái nhợt như bây giờ, trông tràn đầy sức sống hơn. Cậu bé đứng cạnh Tần Hoài rất giống hắn, trông chỉ độ chừng bảy tám tuổi.

Mắt Tạ Ẩn tinh tường, ngay lập tức phát hiện thời gian ghi ở góc dưới bên phải bức ảnh đó là mười năm trước!

Một cảm giác kỳ lạ lập tức dâng lên trong lòng anh. Mười năm trước, em trai của Tần Hoài trông chỉ khoảng bảy, tám tuổi, thì giờ cũng phải mười bảy, mười tám rồi chứ? Thế nhưng trong tủ giày lại toàn là giày trẻ con được xếp ngay ngắn!

Bản năng nghề nghiệp đặc biệt của một cảnh sát hình sự khiến Tạ Ẩn cảm thấy Tần Hoài rất khả nghi. Anh lia mắt nhìn khắp các bức ảnh trong phòng khách tất cả đều là ảnh chụp Tần Hoài và một bé trai. Không có tấm nào là ảnh chụp chung với người khác!

Cơ thể Tạ Ẩn lập tức căng lên cảnh giác. Đúng lúc đó, Hàn Dịch đã hoàn tất phần hỏi cung.

“Đội trưởng, anh có gì muốn bổ sung không?”

Chưa kịp để Tạ Ẩn lên tiếng, Tần Hoài đã nhìn đồng hồ rồi mỉm cười: “Đến giờ ăn trưa rồi, hai vị cảnh sát ở lại ăn cùng nhé? Tôi có nấu sẵn nồi canh, làm vài món đơn giản thôi, rất nhanh.”

Hàn Dịch vội vàng xua tay từ chối, nhưng Tạ Ẩn lại bất ngờ ngăn cậu ta lại.

“Thầy Tần, theo quy định của chúng tôi thì không được nhận của người dân dù chỉ là kim chỉ. Nhưng giờ cũng đến bữa, bắt người dân bụng đói mà tiếp nhận điều tra cũng không phải. Thế này đi, chúng tôi trả tiền theo giá thị trường, phiền anh chuẩn bị giúp!”

Hàn Dịch suýt nữa sợ đến chết lặng. Từ trước đến giờ cậu ta chưa từng thấy đội trưởng ăn cơm ở nhà nghi phạm bao giờ!

Cậu ta không hiểu đội trưởng đang định giở chiêu gì, nhưng mùi canh từ bếp đã lan tỏa thơm ngào ngạt. Mà Tạ Ẩn đã đồng ý thì thôi, ở lại luôn cũng được.

Nhân lúc Tần Hoài vào bếp nấu ăn, Tạ Ẩn tranh thủ quan sát tỉ mỉ căn hộ rộng chừng 180 mét vuông này. Ngoại trừ một căn phòng đóng cửa, những phòng còn lại đều có ảnh của Tần Hoài và cậu bé kia, được đặt ở những vị trí khác nhau.

Tạ Ẩn xác nhận, không hề có ảnh cậu bé đó lúc đã lớn.

Đúng như lời Tần Hoài nói, hắn nấu ăn rất nhanh. Chưa đến nửa tiếng sau, bốn món một canh đã được dọn lên. Món nào món nấy màu sắc nhã nhặn, trông đơn giản mà hấp dẫn khiến Tạ Ẩn dù đang bận nghĩ chuyện khác cũng bắt đầu thấy đói.

Tần Hoài chuẩn bị sẵn bốn bộ chén đũa, rất tự nhiên múc cơm cho từng người, đặt trước bốn chiếc ghế.

Tạ Ẩn im lặng nhìn động tác thành thạo của hắn, hỏi:

“Tôi có cần đi gọi em trai anh dậy ăn cơm không?”

Tần Hoài rất tự nhiên đặt bộ đũa của em trai mình trước chỗ ngồi trống, lắc đầu: “Khi nào nó muốn ăn sẽ tự ra.”

Tạ Ẩn nhìn chằm chằm vào bộ chén đũa đó. Trên thành chén có hình hoạt hình đã mờ nhòe, rõ ràng là đã dùng từ rất lâu.

Một thiếu niên đang tuổi dậy thì mười bảy, mười tám tuổi… lại chịu dùng loại chén đũa trẻ con như thế này sao?

Tạ Ẩn ngồi xuống, vừa thổi muỗng canh nóng, vừa lặng lẽ lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Lư Hiểu Minh:

“Liên hệ với bên hộ tịch, tra giúp tôi về người em trai của Tần Hoài.”

Mùi thơm của nấm trong canh dần lan tỏa nơi đầu lưỡi. Tạ Ẩn không ngờ, một người nhìn lạnh lùng như mỹ nam xa cách thế kia, lại có thể nấu ăn ngon đến vậy, còn mang hương vị đậm chất đời thường như vậy.

Anh định tạm thời gác mọi suy nghĩ sang một bên, ăn no cái đã, thì điện thoại đổ chuông. Là Lư Hiểu Minh gọi đến.

Tạ Ẩn cố gắng nhịn không phun ngụm canh trong miệng ra, nhưng vẫn bị sặc đến mức ho không ngừng.

Tạ Ẩn cố nhịn không phun hết canh trong miệng ra, nhưng cũng sặc đến mức ho sặc sụa.

Tần Hoài vội đưa giấy ăn tới, nhưng phản xạ đầu tiên của Tạ Ẩn là che màn hình điện thoại lại.

Vì trên màn hình hiển thị rõ ràng dòng chữ:

“Đội trưởng, có phải anh nhầm không? Tần Hoài hoàn toàn không có em trai!