Chương 16: Xe Sang Kinh Hoàng (16)

Nhà của Tần Hoài nằm gần khu đại học phía bắc thành phố, là một trong số ít những khu nhà cao cấp trong vùng đậm đặc không khí tuổi trẻ này.

Đúng như Tạ Ẩn đoán, phong cách trong nhà của Tần Hoài không khác gì chính con người hắn, tông màu chủ đạo là đen trắng xám khiến cả căn phòng trông sạch sẽ gọn gàng, nhưng đồng thời cũng quá lạnh lẽo nhạt nhòa, không có chút hơi ấm của “gia đình”.

May thay, ở góc phòng khách có đặt một chiếc ghế tựa yên tĩnh, khăn lông mềm mại buông nhẹ trên ghế, kéo nhẹ chạm sàn, mấy quyển sách rải rác trên sàn và bàn nhỏ bên cạnh. Có lẽ do vội ra mở cửa, chiếc đèn cạnh ghế vẫn chưa tắt, một chùm sáng vàng dịu dàng lan tỏa, khiến căn phòng băng lạnh này thêm được vài phần ấm áp.

Tạ Ẩn bất giác xuất thần. Nếu có thể cuộn mình ngồi đó đọc sách, hẳn sẽ là một việc rất thư thái.

Hàn Dịch gần như chưa từng thấy cấp trên mình thất thần như vậy, trong ấn tượng cậu ta, Tạ Ẩn lúc làm việc luôn có mục tiêu rất rõ ràng. Vì thế cậu ta cũng bắt đầu chú ý đến chiếc ghế tựa kia, chăm chú quan sát từng chi tiết nhỏ ở góc phòng, âm thầm suy đoán xem trong đó rốt cuộc có gì khả nghi.

Không ai biết, Tạ Ẩn lúc ấy chỉ đơn giản là hơi mệt. Anh có chút muốn chui vào chiếc ghế đó ngủ một giấc dù ý nghĩ này nghe thật điên rồ.

Tần Hoài bưng khay mang ra hai ly nước ấm đựng bằng thủy tinh, ly được lau sạch đến mức không còn dấu vân tay nào, khiến Tạ Ẩn bất giác nhớ lại câu từng học hồi cấp hai: “Không tụ thành giọt, cũng chẳng chảy thành dòng.”

“Cảm ơn, không cần bận tâm quá đâu.” Hàn Dịch là người đầu tiên nhận lấy ly nước, “Hôm nay chúng tôi tới là muốn xác nhận với anh vài việc.”

Tần Hoài ngồi xuống bên cạnh Hàn Dịch:

“Được thôi, biết gì tôi sẽ nói hết.”

Nói rồi, hắn nhìn về phía Tạ Ẩn:

“Cảnh sát Tạ không uống nước sao? Tôi thấy môi anh hơi khô.”

Tạ Ẩn thản nhiên liếʍ một cái vào phần môi khô nứt, mấy chuyện tiểu tiết thế này vốn chẳng ảnh hưởng đến phong thái điển trai của anh nên anh không bận tâm.

“Không cần để ý tôi, tôi không khát. Hai người nói chuyện đi, tôi có thể... tùy tiện đi quanh nhà xem chút chứ?”

Tần Hoài không chút ngại ngần: “Tất nhiên là được.”

Hàn Dịch bắt đầu vào trọng tâm:

“Thầy Tần, tối ngày 9 tháng 6, khoảng mấy giờ anh đến thôn Hỉ Nhạc ở ngoại ô phía đông thành phố?”

Hàn Dịch cố tình hỏi lùi lại một ngày so với thời gian cảnh sát xác định, để xem phản ứng của Tần Hoài.

“Tôi nhớ là đến vào rạng sáng ngày 10 thì đúng hơn. Nhóm chúng tôi xuất phát từ khu đại học vào khoảng hơn 11 giờ đêm ngày 9, đi xe mất chừng hai tiếng.”

Khớp với thông tin mà phía cảnh sát nắm được.

“Anh đến thôn Hỉ Nhạc làm gì?”

“Tôi đã báo với viên cảnh sát họ Kinh bên các anh, nhóm chúng tôi đến để chụp ảnh, vẽ tranh.”

“Các anh ở lại thôn Hỉ Nhạc bao lâu?”

“Cho đến khi báo án xong, các anh rời đi, tụi tôi mới đi.”

“Lâu vậy sao?”

“Đúng vậy. Ở phía bắc thôn Hỉ Nhạc có một ngọn núi trọc không cao lắm, rạng sáng ngày 10 có mưa sao băng Sư Tử. Đó là một vị trí quan sát khá tốt. Đợi mưa sao băng xong tụi tôi còn đợi bình minh, tranh thủ vẽ ít tranh.”

Hàn Dịch không khỏi cảm thán, đúng là kiểu sống thần tiên! Nếu cho cậu ta một đêm không phải tăng ca, cậu ta nhất định sẽ ngủ một trận trời long đất lở. Ai mà có lòng đi xem sao băng chứ? Cũng chẳng có vợ con gì...

À, chủ yếu là vì không có vợ.