Từng bước thăm dò, trong đó có chín phần là giả, một phần là thật. Từng chút từng chút dẫn dắt từ nông vào sâu. Cuối cùng, dưới thế trận vây hãm của Tạ Ẩn và Hàn Dịch, phòng tuyến tâm lý của cô ta đã bị đánh sập
Dù là để bảo vệ danh dự của người ba, hay là để che giấu một bí mật nào đó chưa thể tiết lộ thì ngọn lửa phẫn nộ trong lòng cô gái cuối cùng cũng bùng nổ.
Cô ta gần như gào lên, giọng đầy kích động: “Không lẽ chỉ vì có người chết trong xe nhà tôi, thì các người liền nói là chúng tôi gϊếŧ người chắc?!”
Tạ Ẩn và Hàn Dịch nhìn nhau, cùng nở nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt như vừa xác nhận một điều quan trọng.
Tạ Ẩn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chăm chú vào gương mặt đang tức giận của Lý Hân, cho đến khi cơn giận của cô ta dần tan, hơi thở trở nên gấp gáp, anh mới bất ngờ thay đổi sắc mặt, làm ra vẻ vô tội, nói:
“Gϊếŧ người à? Ai chết cơ? Không phải ba em nói là chỉ bị mất xe thôi sao? Cô bé, sao em lại nói có người chết trong xe nhà mình?”
Gương mặt đẹp trai vừa chính vừa tà khó đoán của Tạ Ẩn, lúc làm ra vẻ đáng yêu thì quả thật hơi gượng gạo, đến mức khiến Hàn Dịch đứng bên cạnh không khỏi nảy sinh một suy nghĩ: “Đá cho cái tên đội phó này một phát thì sẽ bị xử bao nhiêu năm tù nhỉ?”
Nhưng cậu ta cũng không nên mơ mộng viển vông, rõ ràng với thân thủ của mình thì muốn động vào tên sát thần bên cạnh đây chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Vẫn nên tuân theo nguyên tắc “không đánh lại thì nhập hội”, cũng bày ra vẻ mặt vô tội:
“Đúng thế, phía cảnh sát đã phong tỏa thông tin từ sớm rồi mà. Sao em lại biết trong xe nhà em có người chết vậy?”
Vừa dứt lời, cây bút bi lò xo trong tay Lý Hân đột nhiên bật khỏi tay cô ta, vẽ nên một đường cong không mấy hoàn hảo giữa không trung.
Vừa hay, lại bị Tạ Ẩn bắt được một cách chắc chắn.
Lý Hân lúng túng định với tay lấy lại bút, nhưng Tạ Ẩn lại thoải mái xoay bút giữa những ngón tay thon dài, hoàn toàn không có ý định trả lại cho cô ta.
Một cảm giác áp lực vô hình nhưng rất rõ ràng ập đến. Lý Hân bất mãn rụt tay lại, gương mặt không còn chút nào vẻ thản nhiên hay giận dữ lúc trước, thay vào đó là sự bối rối không kịp che giấu.
“Tôi... tôi thấy các anh là cảnh sát hình sự, lại hỏi chuyện về xe... nên nghĩ chắc là có người chết trong xe.”
Đó là câu cuối cùng Lý Hân nói với Tạ Ẩn. Từ đó trở đi, dù hai người kia có hỏi gì, cô ta cũng không nói thêm nửa câu.
Dù sao đối phương cũng là người chưa thành niên, lại không có bằng chứng trực tiếp chứng minh cô ta có liên quan đến vụ án, nên Tạ Ẩn cũng không làm khó thêm, để cô ta quay lại lớp học.
Hai người lại trò chuyện với giáo viên chủ nhiệm của Lý Hân một lúc, được biết cô bé này trong trường cũng không có gì nổi bật, thành tích bình thường, chưa từng vi phạm nội quy, gần đây cũng không có biểu hiện khác thường nào.
Trung học Hồ Ngạn là trường nội trú, muốn ra khỏi trường cần có giấy xin phép của giáo viên chủ nhiệm hoặc giáo viên bộ môn.
Giáo viên chủ nhiệm dẫn hai người đến phòng giáo vụ tra sổ ra vào cổng trường, xác nhận ngày 9 và 10 tháng 6, Lý Hân đều không rời khỏi khuôn viên trường.
Tạ Ẩn và Hàn Dịch cảm ơn giáo viên, rồi vội vàng rời đi.
“Đội trưởng, cô bé Lý Hân này, cho dù không phải hung thủ thì chắc chắn cũng biết điều gì đó. Giờ mình làm sao tiếp theo?”
Tạ Ẩn vừa lái xe vừa đáp: “Lý Phụng Thần và Lý Hân đều có chứng cứ ngoại phạm, nhưng người có địa vị như họ, muốn gϊếŧ người cũng không cần tự ra tay. Tôi sẽ báo cáo lên cấp trên, nếu cần thì có thể điều tra tài khoản của Lý Phụng Thần và Lý Hân, xem có giao dịch tài chính đặc biệt nào không.”
Nói đến đây, anh ngừng lại một chút: “Đi thôi, về xem bên Lư Hiểu Minh có tiến triển gì không.”
Trên bàn trước mặt Lư Hiểu Minh vương vãi cả chục lọ thuốc nhỏ mắt dùng một lần. Anh ta chớp đôi mắt khô tới mức như rỉ sét, rồi thở dài một hơi.
Chưa kịp thở xong, khóe mắt đã bắt gặp Tạ Ẩn và Hàn Dịch đang vội vã quay lại đội. Lại vội ngồi thẳng người dậy, tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính.
Tạ Ẩn đập nhẹ vào sau đầu cậu một cái: “Tôi đâu phải giáo viên chủ nhiệm ngó qua cửa kính lớp cậu đâu mà làm gì căng thế. Mệt thì nghỉ một lát đi, đừng làm tôi thấy mình giống địa chủ họ Chu thời xưa.”
Lư Hiểu Minh âm thầm lầm bầm trong bụng, phó đội trưởng Tạ có lẽ thực sự không nhận ra rằng lúc điều tra án, anh ấy chẳng khác nào một tên Tạ đại địa chủ thật sự.
“Có kết quả gì không?”
“Chiếc Porsche biển số CA5371 xuất hiện trên đại lộ Kỳ Hoa lúc khoảng 23 giờ ngày 9 tháng 6, đi về hướng đông. Lần cuối cùng xe xuất hiện trong camera là lúc 23:42, được một camera cách hiện trường vụ án 1,7 km ghi lại.”
Lư Hiểu Minh đưa ra một vài hình ảnh: “Về hướng di chuyển ban đầu của chiếc xe thì cần mở rộng phạm vi tra camera. Ngoại trừ kính chắn gió phía trước, tất cả các cửa kính khác đều dán phim cách nhiệt. Theo hình ảnh từ camera độ phân giải cao ở ngã tư, người lái đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, mặc áo hoodie đen dài tay, còn kéo mũ trùm qua mũ lưỡi trai. Rất khó nhận diện khuôn mặt. Ghế phụ không có ai, ghế sau cũng không rõ có người không.”
Ở bên cạnh, Kinh Triết chống cằm nói: “Trang phục như vậy rõ ràng là để che giấu danh tính. Khả năng người lái là nạn nhân rất thấp, nếu vậy thì rất có thể chính là hung thủ.”
Tuy pháp y đã đưa ra kết luận rằng nạn nhân chết vào khoảng 16 giờ, hầu như trùng khớp với suy đoán của Kinh Triết, nhưng Tạ Ẩn vẫn chưa vội kết luận, mà lẩm bẩm: “Hình ảnh cuối lúc 23:42, cách hiện trường 1,7 km. Tức là nếu không có gì bất thường, trước 0 giờ ngày 10 đã có thể đến nơi. Trong khoảng thời gian đó, có bao nhiêu xe đi qua khu vực này?”
Trên màn hình, các video giám sát chia làm 9 ô vẫn đang chạy liên tục. Lư Hiểu Minh cầm tài liệu trong tay tiếp tục báo cáo: “Hiện trường vụ án khá hẻo lánh, chỉ có hai camera: một nằm phía tây cách 1,7 km, một phía bắc cách 2,2 km. Phía nam là cánh đồng ngô, phía đông là con sông nhỏ và thôn Hỉ Lạc, đều không có camera gần. Dựa trên hai camera hiện có, từ 0 giờ đến 7 giờ sáng ngày 10, có tổng cộng 17 chiếc xe ra khỏi khu vực đó.”
“Đã điều tra hết 17 chiếc chưa?”
“Đã liên hệ hết rồi, mỗi chủ xe đều cung cấp lộ trình của mình trong ngày hôm đó. Trên lý thì đều có thể chấp nhận được. Nhưng lời họ nói có chính xác hay không, vẫn cần tiếp tục mở rộng phạm vi giám sát để xác minh thêm.”
Tạ Ẩn nhìn đôi mắt đầy tia máu của Lư Hiểu Minh, vỗ vai anh ta một cái, rồi quay sang các đồng nghiệp khác nói: “Mọi người vất vả rồi.”
Ai nấy đều im lặng, tiếp tục cúi đầu làm việc. Họ không cần lời an ủi nào, nhưng được làm việc với một người lãnh đạo bề ngoài ôn hòa mà bên trong rõ ràng, vẫn khiến người ta có tinh thần.
Tạ Ẩn cầm lấy tài liệu báo cáo của Lư Hiểu Minh, chăm chú đọc danh sách biển số và hành trình của 17 chiếc xe.
Đột nhiên, anh như nhớ ra điều gì đó, liền cẩn thận tìm kiếm một biển số in sâu trong trí nhớ.
“Lư Hiểu Minh, sao không thấy CA2265? Một chiếc Porsche màu xanh đậm?”
Lư Hiểu Minh ngẩn ra: “Chiếc xe đó trong camera chỉ có hình vào mà không có hình ra.”
“Vì nó căn bản chưa từng rời khỏi hiện trường!”
Lư Hiểu Minh lúc này mới vỗ trán, sực nhớ ra: đúng thật, có một chiếc xe như vậy đã vào hiện trường.
Bởi vì chủ nhân của chiếc xe đó chính là người đã báo án: Tần Hoài.