9 giờ 56 phút sáng, một người đàn ông trẻ tuổi ngược sáng bước nhanh đến, phía sau là bảy tám người theo sau.
Áo vest khoác trên cánh tay, áo sơ mi trắng phác họa thân hình cao ráo, vòng eo thon gọn, dáng vẻ chậm rãi ung dung của anh hoàn toàn không giống phong thái tinh anh của những doanh nhân khác, mà mang theo nét ngang tàng bất cần.
Tiếng tim đập dần lấn át tiếng bước chân và tiếng trò chuyện, Hạ Tinh Hiểu từ từ nắm chặt vạt áo, l*иg ngực phập phồng.
Đường nét trên khuôn mặt người đàn ông lạnh lùng, đôi mắt đen hờ hững khẽ liếc nhìn, đang dặn dò gì đó với người phía sau, khi anh quay đầu lại, vô tình lướt qua chỗ cô, ánh mắt hai người chạm nhau.
Chỉ một ánh mắt, như một thước phim dừng lại, ánh mắt hai người xuyên qua đám đông, xuyên qua không khí ồn ào, cứ thế giao nhau tạo thành một vệt sáng và bóng hư ảo.
Ngàn núi vạn sông, cách biệt bao năm, người này trở về rồi sao?
Hạ Tinh Hiểu đã nghĩ đến vô số lần gặp lại, nhưng khoảnh khắc thực sự nhìn thấy anh, cô vẫn không thể kiểm soát được, đầu óc cô trống rỗng, cơ thể cứng đờ.
Ký ức như thủy triều ùa về, trái tim bị khoét sâu thành một rãnh tối đen, gió lùa tứ phía khiến cô cảm thấy lạnh lẽo.
"Tổng giám đốc Thời, mời đi lối này ạ." Cô lễ tân đỏ mặt nhẹ nhàng nhắc nhở.
Thời Nghiễn Trì hờ hững thu hồi ánh mắt, không dừng lại, không mở lời, không hề lộ ra bất kỳ cảm xúc nào trước cuộc gặp gỡ bất ngờ này, giữa một đám nhân viên vây quanh anh tiến vào bên trong.
Trong ánh sáng và bóng tối, anh rẽ đám đông bước đi, xung quanh ồn ào, náo nhiệt, nhưng dường như không hề gợn sóng.
Hạ Tinh Hiểu cụp mắt, che giấu sự u ám trong đáy mắt.
"Má ơi, tổ tông này về nước từ khi nào vậy?" Sơ Ninh Ninh ngẩn người ba giây rồi nhanh chóng lấy điện thoại ra.
"Em quen anh ấy à?" Hạ Tinh Hiểu nắm chặt tay, mãi mới tìm lại được giọng nói.
"Thời Nghiễn Trì, tổng giám đốc MUSE? Anh ấy là bạn thân từ nhỏ với anh họ em." Sơ Ninh Ninh thẳng lưng, không kịp nói chuyện tỉ mỉ với cô, bắt đầu mở khóa điện thoại tiếp tục oanh tạc tin nhắn.
"Thời Nghiễn Trì về nước, sao không ai nói với tớ một tiếng?" Cô ấy kề điện thoại lên miệng, liên tục gửi đi những đoạn ghi âm gấp gáp.
Rất nhanh sau đó, những tiếng trả lời "ting ting ting" vang lên, giọng nói không phát ra ngoài, nhưng tiếng kinh ngạc vẫn tràn ra từ ống nghe, có thể thấy tin anh về nước đột ngột đến mức nào, ngay cả trong giới của họ cũng là một tin tức lớn.
Lúc này, Hạ Tinh Hiểu mới hơi thả lỏng môi dưới đang cắn chặt, ôm chặt micro trong tay, khẽ nhắc nhở: "Ninh Ninh, đến giờ vào trong rồi."