Chương 61

Chương 46: Khó sinh

Nghe tôi nói xong, bà lão quýnh hết cả lên:

"Thế thì sao được! Mấy người đó chắc chắn sẽ không nghe tôi đâu! Viết trắng ra giấy mực đen như vậy chẳng khác nào... chứng cứ! Họ tuyệt đối không chịu viết đâu!"

Mặc Sâm bình thản tung một chiêu đập thẳng mặt:

"Viết hay không là việc của họ. Nhưng bà phải truyền đạt lại, tính luôn con dâu bà hôm qua là đã có 10 thai phụ chết vì khó sinh, vận đen không dừng lại đâu, mà còn đang gom lại thành một nguồn âm lực rất lớn đấy."

Bà lão nghe mà đơ ra như tượng, chưa hiểu ra ý tứ.

Tôi đơn giản hóa giúp:

"Ý là 10 oan hồn thai phụ đang chuẩn bị quay lại trả thù các người! Oán khí của họ đã hội tụ rồi đó!"

Nghe xong, bà lão run cầm cập, sợ đến mức đứng không vững, phải chờ một lúc mới tỉnh hồn.

Bà loạng choạng tính đi, tôi lại giơ tay chặn lại:

"Tôi chưa nói xong, còn phải chuẩn bị thêm một số thứ!"

"Lại còn gì nữa hả tiên cô..."

"Mỗi nhà trong thôn phải chuẩn bị hai hình nhân bằng giấy, không cần vẽ mắt! Lúc cần thiết phải tự tay vẽ mắt rồi đốt, một giây cũng không được sai lệch! Mai tôi và Mặc Sâm sẽ lên trạm nghỉ trong núi xem tình hình. À mà, mấy xác thai phụ kia ở đó có ai trông coi không?"

"Không có đâu..." Bà lão run rẩy đáp. "Ở đó âm khí nặng lắm, chẳng ai dám bén mảng tới, người lên núi cũng né chỗ đó, nhưng không biết sao, chuyện này bị đồn ra ngoài, giờ có mấy thanh niên đến thôn, nghe nói định lên núi livestream khám phá ấy..."

Thì ra cái trạm nghỉ đó có từ mấy chục năm trước, hồi xưa còn dùng nhiều, mỗi khi trong thôn có người mất mà chưa kịp chôn, sẽ được mang lên đó cất tạm, có cả người trông coi, hương khói đủ cả, coi như cũng tạm yên ổn.

Hồi đó còn có cả nghề "đuổi thi", nghe thần bí cực kỳ, nói là có thể dắt xác người chết "tự mình" đi trở về nhà, nhìn chẳng khác gì mấy phim cương thi ấy!

Ngày trước, người trong thôn nghèo, ai gan to thì ra ngoài làm ăn xa, vào thành phố lớn, nhưng vì đi xa nhiều, chết ở nơi đất khách quê người cũng nhiều, thế là nghề đuổi thi ra đời – chuyên dẫn xác người chết tha hương về tận quê nhà.

Tôi nghe kể thấy siêu kỳ lạ, mà bản thân biết cũng không nhiều. Bà nội tôi chỉ kể sơ sơ.

Bà bảo: "Hồi xưa mấy ông đuổi thi bây giờ chuyển nghề hết rồi! Người thì thành đại gia buôn hương liệu, người thì đi bán đồ ngâm tẩm gia vị hoặc làm món đồ nguội, thịt kho..."

Lúc đó tôi tưởng mình nghe nhầm, hỏi tới hỏi lui mới xác định bà tôi nói thật...

Từ đó trở đi, tôi không bao giờ dám ăn đồ nguội nữa...

Vì mấy ông đuổi thi đó không phải chỉ dắt 1 cái xác, mà có khi kéo theo 2–3 cái, thậm chí cả mười mấy xác! Họ băng rừng lội suối, tránh đường lớn, hoặc đi đường thủy, lén lút xuyên đêm để không dọa người ta.

Thời gian đi dài ngắn tùy chuyến. Người thì còn chịu được, chứ xác thì không. Nhất là mùa nóng, vài ngày là... "bốc mùi".

Để xử lý mùi, các ông đuổi thi có bí quyết riêng, pha chế hương liệu đặc biệt, nhét vào mũi, miệng, bụng người chết, vừa khử mùi vừa chống phân hủy. Giữ được đến lúc về tới quê.

Tôi nghe mà rùng mình, nhưng cũng phải nể phục kỹ thuật của họ thật!

Giao việc xong, bà lão lê bước rời đi, miệng còn lẩm bẩm gì đó không nghe rõ.

Chẳng mấy chốc, tin tức lan ra cả thôn, quả đúng như bà lão nói, chẳng ai để tâm, chỉ có 2 nhà, trong nhà có người đang mang thai, sắp tới ngày sinh là chịu viết thư trình bày.

Hai nhà này cũng không phải kiểu buôn người nhưng họ lại từng thấy chết không cứu.

Ngày xưa, từng có hai cô gái bị bán trốn ra ngoài, chạy đến nhà họ cầu cứu. Họ... ngó lơ.

Họ giải thích rằng nhà nhỏ thế yếu, anh em cũng không nhiều, không đủ sức đấu lại mấy kẻ buôn người, nếu đυ.ng chuyện, gia đình sẽ bị cô lập, sống không nổi trong thôn.

Giờ đến lượt con dâu họ mang bầu, ai cũng lo sốt vó, sợ gặp vận xui như người khác.

Tôi vẽ vài lá bùa, chỉ họ bố trí phong thủy đơn giản, dặn kỹ là không được tùy tiện ra khỏi nhà, chờ tôi với Mặc Sâm lên núi xem xét rồi tính tiếp.

Hai nhà họ bán tín bán nghi đi trở về, vừa rời khỏi nhà nghỉ thì đυ.ng ngay một nhóm côn đồ trong thôn. Họ mặt mũi hung tợn, mỗi thằng cầm theo gậy bóng chày, đứng chặn trước cửa nhà nghỉ của tụi tôi.

"Mày chính là con nhỏ tự xưng nữ thần tiên nói hươu nói vượn đấy à?!"

Tên cầm đầu là thằng mặt sẹo, thái độ hống hách, ngả ngớn, vừa nhai trầu vừa cười nhếch mép, kiểu "tao là vua ở đây" rõ rành rành.

"Chủ nhà đâu?! Ra đây mau! Không thì tao đập nát cái nhà này cho mày biết mặt!"

Anh chủ nhà nghỉ mặt tái mét chạy ra, cười cầu hòa, dúi thuốc dúi rượu lấy lòng.

Thằng sẹo nhận đồ, nhưng rõ ràng không định bỏ qua. "Rầm" một tiếng, nó đập bể luôn biển hiệu nhà nghỉ!

Ngay lúc tấm bảng rơi xuống, trời bỗng tối sầm lại, mây đen ùn ùn kéo tới. Trên đường bỗng xuất hiện mấy con cáo, không biết từ đâu đi tới, lượn qua lượn lại.

Chưa hết! Trong khe tường, hẻm nhỏ cũng có rắn bò ra, trườn thành vòng vây kín bưng quanh đám côn đồ.

Một thằng tay sai rối rít:

"Đại ca... em thấy sai sai rồi đấy... Hay mình rút lui nha?"

Thằng sẹo vẫn ngạo mạn:

"Sợ cái gì! Nó tưởng mình là tiên thật chắc? Mà... khoan, mùi gì mà thơm quá vậy? Chưa bao giờ ngửi thấy thơm kiểu này nha."

Tên kia chỉ tay về phía tôi:

"Hình như là từ cô nữ thần tiên kia tỏa ra đó..."

"Ồ... cô em chơi chiêu dụ anh à? Thơm dữ dằn vậy là để quyến rũ anh chứ gì? Thế này thì... qua đây phục vụ ông một đêm, ông tha cho, coi như chưa có gì xảy ra!"

"Hừ."

Mặc Sâm nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng, mặt lạnh như sát thủ, nhìn là biết sắp có người xui xẻo.

"Dám xưng "ông" trước mặt tao à? Tao thấy mày sống lâu quá rồi đấy."

"Còn mày là thằng ẻo lả nào mà dám..."

ẦM!!!

Chưa kịp dứt lời thì bảng hiệu nhà nghỉ từ trên trời rơi xuống, đập thẳng vào lưng thằng mặt sẹo! Tấm biển nhìn nhẹ thôi, vậy mà đè hắn nằm bẹp dí không nhúc nhích nổi!

"Đại ca!!!"

Tên đàn em hoảng hồn, rồi bất chợ quỳ sụp xuống như bị quỷ ám, giơ tay tát lia lịa vào mặt thằng sẹo, ngoài miệng nói đừng nhưng tay lại không thủ hạ lưu tình.

Mặc Sâm đứng khoanh tay nhìn, vẻ mặt như đang xem xiếc, còn tốt bụng nhắc khéo:

"Nè, uống chút rượu cho bình tĩnh đi!"

Một chai Ngũ Lương Dã hạng xịn được mang ra, nhìn ngoài thì xịn thật đó... mà không hiểu sao bên trong có một con rắn đang uốn éo, còn thè lưỡi liên tục, hệt như đang... khiêu vũ.