Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hồ Quân Quấn Lấy Tôi

36.1 - Chương 48: 36.2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trúc Can báo cảnh sát, liên hệ với bên công an để xác minh danh tính, rồi nói cho tôi biết, cũng từ đó tôi mới viết được ngày sinh bát tự của cô ta lên bùa vàng, đốt một ít quần áo, giày để an ủi vong linh. Cảm nhận được sự chân thành, cô ta mới chịu nói mấy câu.

Cô ta kể rằng năm đó bị bọn buôn người nước ngoài bắt cóc, chúng đã theo dõi lâu, biết cô ta là cô chủ nhà giàu nên lên kế hoạch bắt cóc để tống tiền.

Ban đầu, cô ta ngoài mặt vờ nghe lời để tìm cơ hội trốn thoát, vốn dĩ đã trốn được rồi nhưng lại bị tóm về.

Trong lúc tức giận, bọn buôn người lỡ tay đánh chết cô ta, chúng còn đυ.c một lỗ trên đầu cô ta, máu tươi không ngừng chảy ra, nhuộm đỏ miếng ngọc, khiến tàn hồn cô ta bám vào ngọc mà lang thang khắp nơi.

Cô ta từng nghĩ đời này sẽ không thể trở về, nào ngờ trùng hợp thế nào lại được vợ chồng Trúc Can đưa về nước.

Hai con quỷ trước đó thì không quá khó xử lý, rất nhanh đã được chúng tôi tiễn đi, thím Triệu đã chuẩn bị đủ đồ vàng mã, khiến hai con quỷ vui vui vẻ vẻ rời đi.

Nhưng vấn đề chính là nữ quỷ này oán khí quá nặng, hài cốt vẫn lưu lạc nơi đất khách, không được an táng tử tế. Chính điều đó đã khiến nhà thím Triệu liên tục gặp chuyện không yên.

Tôi thử trò chuyện với cô ta, cô ta một mực đòi nhập vào tôi, muốn mượn miệng tôi gọi điện thoại cho cha mình. Cô ta muốn báo cho ông biết nơi chôn xác của mình để ông có thể đưa cô về nhà và cũng để nói lời tạm biệt cuối cùng.

Cha cô ta tuổi tác đã cao, lại mắc bệnh nặng, chẳng còn sống được lâu nữa. Lần này nghe tin con gái út mất tích bao năm nay cuối cùng cũng có manh mối, ông xúc động đến mức suýt mất mạng, may mà được người nhà phát hiện kịp thời và đưa đi cấp cứu.

Trước lời cầu xin đầy thống khổ của nữ quỷ, tôi không đành lòng từ chối, cuối cùng cũng đồng ý giúp cô ta.

"Thời gian của cô ở không thể quá lâu, tối đa chỉ được nửa tiếng, sau đó nhất định phải rời đi."

Nữ quỷ gật đầu lia lịa, rồi nhanh chóng nhập vào tôi. Tôi rùng mình, toàn thân bủn rủn, mất hết lực điều khiển. Ý thức như bị nhốt trong một cái rương kín, ngột ngạt!

Cô ta dùng cơ thể tôi để gọi điện cho cha mình, vừa nói vừa khóc, khóc đến mức làm cơ thể tôi sắp rã rời theo. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng là cái thai trong bụng mình đang khó chịu, quẫy đạp liên hồi.

Cô ta nói rất nhiều nhưng thời gian nhanh chóng trôi qua. Khi sắp hết nửa tiếng, tôi vội thúc giục cô ta rời đi. Nhưng nữ quỷ như thể không nghe thấy, chỉ ngồi một chỗ ngẩn người.

Chẳng bao lâu sau, một chiếc xe sang trọng dừng lại trước cửa nhà thím Triệu. Đột nhiên, nữ quỷ điều khiển cơ thể tôi lao ra ngoài, chạy thẳng về phía chiếc xe như muốn bỏ trốn!

Thím Triệu sững sờ, Trúc Can cũng chưa kịp phản ứng, chỉ biết đứng phía sau hét lớn:

"Ngụy Hoa Tử! Ngụy Hoa Tử, cô đi đâu đấy? Chuyện này đã được giải quyết chưa? Sao lại chạy?"

Tôi vừa hoảng vừa tức nhưng chẳng thể làm gì được. Bởi họ không thể nghe thấy tôi nói, chỉ có thể bị nữ quỷ khống chế lao về phía trước.

Lúc này, thím Triệu mới bừng tỉnh, hét lên: "Chết rồi! Nữ quỷ vẫn còn trong người Ngụy Hoa Tử! Cô ta muốn chạy trốn đó! Mau chặn lại, con trai, nhanh lên!"

Nhưng bốn chân làm sao đuổi kịp siêu xe? Chỉ một cú nhấn ga, chiếc xe đã lao vυ"t đi!

Trúc Can cuống cuồng phóng lên chiếc môtô vội đuổi theo, nhưng khoảng cách giữa hai bên ngày càng xa, chính lúc này, dã tâm thực sự của nữ quỷ cũng lộ rõ!

"Lái mau! Đến chỗ vị đại sư mà cha tôi đã nhắc đến, mau!"
« Chương TrướcChương Tiếp »