Chương 36: Nhập thân.
"Khối phật bài này không đơn giản đâu. Anh ra chợ ngọc tìm người chuyên ngọc xem thử, đặc biệt là xem mã số này và đôi mắt đỏ của tượng thần xem xem có phát hiện gì không."
Trúc Can nghe mà ngẩn ra, ôm chặt khối phật bài rồi chạy về hướng thành phố.
Tôi lại dặn thím Triệu: "Tối nay, trước tiên tiễn hai người, một lớn một nhỏ này đi. Thím phải chuẩn bị vài thứ, đừng tiết kiệm, cần thì cứ lo cho đủ, thừa còn hơn thiếu."
"Được, cháu cứ nói, thím chuẩn bị ngay!"
"Cần mấy xe kim nguyên bảo, còn thêm một con thuyền, phải chắc chắn một chút, à, cần một người chèo thuyền nữa nhưng không cần vẽ tai và miệng, chỉ cần có mắt là được. Ngoài ra, chuẩn bị một bộ quần áo cho họ. Đứa nhỏ kia là con gái, nên chuẩn bị đồ nữ, cũng không thể thiếu giày, phải vừa một chút."
Thím Triệu nghe mà ngớ người, sợ không nhớ hết, bèn bảo tôi kết bạn WeChat để gửi tin nhắn thoại, lỡ quên còn có thể nghe lại.
Đúng là công nghệ hiện đại hữu ích thật, giúp được bao nhiêu việc.
"Còn phải chuẩn bị mấy tờ văn điệp thông quan (giấy thông thành) nữa. Lên đường thì đốt cho họ, dù gì họ cũng không phải người vùng này, xuống dưới còn phải qua sông. Mấy thứ này không thể thiếu, tiễn đi thuận lợi rồi, nhà thím sẽ yên ổn thôi."
Thím Triệu thắc mắc: "Ở đâu ra văn điệp thông quan? Nghe cứ như Đường Tăng đi thỉnh kinh vậy.."
"Đi tiệm hàng mã mà hỏi, ông chủ ở đó hiểu luật ngầm, cần gì ông ấy cũng làm được hết."
Thím Triệu gật đầu, vội vã chạy đi, mãi đến chạng vạng mới về, còn thuê cả xe tải chở nguyên một xe hàng mã, chất đầy cả một sân.
Người trong thôn thích hóng chuyện nhưng thấy cảnh tượng này ai nấy đều né xa, sợ vướng phải điều không hay.
Trời dần tối, sắc trời cũng tối sầm, Trúc Can ôm miếng phật bài quay lại, mặt hoảng hốt. Anh ta đứng lượn lờ trước mặt tôi nửa ngày trời mà không nói nổi một câu.
Tôi liếc anh ta một cái, lẩm bẩm chửi nhỏ một câu, lập tức đuổi sạch tà khí sau lưng anh ta, lúc này, anh ta mới mở miệng nói được.
"Đáng sợ quá!" Trúc Can nói mà mặt đã tái mét. "Tôi làm theo lời cô, tra thử mã số này, thì phát hiện khối phật bài này vốn dĩ được một người trong nước mang ra nước ngoài!"
Anh ta kể rằng miếng ngọc phỉ thúy này không hề tầm thường, nó được cắt ra từ một khối đá nguyên sơ lớn cỡ một chiếc notebook, chất ngọc cực kỳ trong và đẹp, dù có một vết nứt nhỏ thì nó vẫn được bán với giá cao rồi được một phú hào người Hong Kong mua lại.
Vị phú hào này xem màu sắc của nó mà thiết kế, chia nó thành bốn phần, chạm khắc bốn bức tranh sơn thủy đại diện cho bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Trên mỗi mảnh đều có mã số riêng và ông ta dùng làm quà trưởng thành tặng con gái út.
Tuy nhiên, vài năm trước, mảnh ngọc đại diện cho mùa Hạ đã biến mất không rõ tung tích, theo đó là đứa con gái út cũng không thấy tăm hơi đâu nữa.
Vị phú hào đã bỏ ra số tiền khổng lồ đăng báo tìm con trên khắp cả nước, truyền thông mọi nơi đều đưa tin, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức nào.
Thời điểm cô con gái ấy mất tích là đang du lịch nước ngoài, trùng hợp là trùng với nước mà vợ chồng Trúc Can đến. Con gái phú hào bỗng dưng biến mất không dấu vết, sống chết thế nào chẳng ai hay. Dù phú hào có dốc cạn gia tài cũng không thể tìm ra con, chuyện đó cứ thế thế trôi qua mà chẳng thu được gì.
Giờ đây, mã số này lại xuất hiện, nghĩa là sự thật bị vùi lấp bấy lâu cuối cùng cũng có cơ hội được phơi bày!
"Báo cảnh sát đi." Tôi bình tĩnh nói với Trúc Can. "Anh chó ngáp phải ruồi rồi, vô tình phá được án, chỉ là chân tướng này đến quá muộn mà thôi."
Trúc Can ngây người hồi lâu: "Vậy.. chủ nhân của miếng ngọc này, còn sống không?"
"Ngọc đã vỡ, người khó còn."
Miếng ngọc này đã bị chia thành từng mảnh nhỏ, chạm khắc rồi đem bán khắp nơi, lang bạt không chốn dung thân, giống hệt chủ nhân của nó-không thể lá rụng về cội.
Mà con nữ quỷ trú trong miếng ngọc này, chính là cô con gái út của vị phú hào kia.
Tôi lập pháp đàn, hóa vàng mã, dâng hương để dẫn hồn cô ta ra. Hình dáng nữ quỷ mờ ảo, bóng quỷ lay động nhưng oán khí cực nặng. Đôi mắt đỏ rực như lửa, đầy cảnh giác và đề phòng.