Chương 46: Phật bài.

"Không sao đâu." Tôi xoa bụng, khẽ nói: "Nó mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng nhiều."

Cái thai hình như nghe hiểu lời tôi, còn cựa quậy hai cái. Cảm giác tuy không rõ ràng lắm chỉ như hai bong bóng nhỏ vỡ ra nhưng lại mang đến một cảm giác kỳ diệu khó tả.

Tôi theo thím Triệu về nhà, từ xa đã thấy trong sân có hai bóng người!

Một lớn, một nhỏ, hình ảnh mờ mịt như màn sương xám, trên cổ còn bị trói bởi một sợi dây mảnh, trông giống như hai con diều giấy bị buộc trước cửa. Đôi mắt chúng phát ra ánh sáng xanh u ám.

Thấy thím Triệu trở về, tiểu quỷ tung ta tung tăng chạy tới, nhào vào người thím ấy, trèo lên lưng, cười khanh khách, miệng còn không ngừng gọi "nội ơi".

Thím Triệu chẳng hề hay biết, chỉ oán giận một câu: "Kỳ lạ thật, cứ về đến nhà là thím lại lười biếng, lưng mỏi rã rời, nặng nề, chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn nằm xuống thôi."

Thím ấy ngáp một cái, mệt mỏi nói mệt, mí mắt trên dưới cứ muốn hôn nhau, chẳng nhìn rõ cái gì trước mắt nữa. Thực ra là do tiểu quỷ kia che mắt thím ấy lại rồi.

Tôi lập tức quát lớn, rút ra một cây roi sắt từ trong túi, giáng mạnh xuống lưng thím Triệu!

Thím giật bắn mình, hét lên một tiếng nhưng lại phát hiện lưng mình không hề đau, trái lại còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

"Chuyện... chuyện này là sao?"

"Thím ơi, nhà thím không chỉ có một con quỷ đâu, mà là hai, một lớn, một nhỏ, đứng ngay trước cửa đợi thím về đó."

Thím Triệu nghe vậy tái mặt, vội vàng gọi điện bảo con trai quay về.

Con trai thím ấy cao gầy như cây sào, từ nhỏ đã vậy, nên trong thôn ai cũng gọi anh ta bị là "Trúc Can".

Vừa thấy Trúc Can về đến nhà, nữ quỷ kia liền tươi cười rạng rỡ, quấn lấy anh ta như vợ chồng, còn kề sát anh ta để hút dương khí.

Tội nghiệp Trúc Can vốn đã gầy yếu, nay bị nữ quỷ hút chút dương khí lại càng đứng không vững, bước đi loạng choạng, cả người xanh xao vàng vọt, hai mắt thâm quầng, ánh mắt đờ đẫn, tinh thần thần sa sút.

Tôi thử giao tiếp với hai con quỷ lớn nhỏ kia nhưng chúng chỉ ê ê a a khoa tay múa chân rất lâu mà tôi vẫn không hiểu được gì. Bất đắc dĩ, tôi đành bảo thím Triệu lấy phật bài ra.

Vừa nhìn thấy phật bài, tôi lập tức cảm nhận được âm khí trong nhà nặng hơn hẳn! Hai con quỷ kia run rẩy sợ hãi, tội nghiệp trốn sang một góc, không dám lên tiếng, chỉ trợn mắt nhìn chằm chằm vào khối phật bài.

Lúc này tôi mới nhận ra - trong khối phật bài này còn ẩn giấu một thứ gì đó lợi hại hơn nhiều!

Phật bài được làm từ một khối ngọc phỉ thúy, kích thước không lớn, chỉ cỡ hai, ba đồng tiền xu nhưng nước ngọc rất đẹp, hoa văn chạm khắc tinh xảo, song hình thù trên đó lại vô cùng quỷ dị.

Trên mặt ngọc khắc một vị thần nhe răng trợn mắt, thần này có ba đầu sáu tay, ngồi giữa bụi gai, dưới chân còn có mấy cái đầu tiểu quỷ. Những con tiểu quỷ này hình dạng quái dị, tay cầm hoa bỉ ngạn đỏ thẫm và đầu lâu. Nhìn vào, thật khó tưởng tượng nó lại liên quan đến bình an hay may mắn.

Mặt sau của phật bài khắc một số ký tự ngoại quốc mà tôi xem không hiểu. Tôi dùng điện thoại tra thử, ý nghĩa đại khái là cầu thần linh hiển linh, phù hộ bình an, chẳng có gì đặc biệt nhưng cũng không mang lại tác dụng gì đáng kể.

Điều kỳ lạ nhất là đôi mắt của bức tượng thần Phật trên phật bài hộ mệnh ánh lên một tia đỏ nhàn nhạt. Ban đầu, tôi còn tưởng đây là dấu hiệu thần linh hiển linh, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện, đó chính là màu sắc tự nhiên của ngọc.

Những chỗ khác trên ngọc đều bình thường, chỉ riêng đôi mắt ấy lại có màu đỏ, trông như bị dính máu.

Ngoài ra, tôi còn phát hiện một dãy mã số nhỏ ở góc dưới bên trái của phật bài, dù đã bị mài mòn nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra những con số ấy.

Tôi ra tay kéo nữ quỷ bám trên người Trúc Can xuống, dùng bùa tạm thời phong ấn cô ta lại, rồi dùng xích sắt treo lên cây trong sân.