Chương 45: Phật bài.

"Cái gì?" Tôi suýt nữa tưởng mình nghe nhầm. "Con còn phải bỏ ra hai trăm ngàn tiền sính lễ để cưới hắn á?"

"Tin này cả thôn đều biết rồi! Chính miệng ba của Tiểu Mãn nói đấy. Gặp ai hắn cũng cũng phát thuốc lá khoe rằng sắp cưới vợ, còn bảo đây là việc thiện mà hắn muốn làm - cưới cô gái chưa chồng mà đã có thai là con đấy! Hắn nói không ngại chuyện con mang thai, dù sao thì cũng có Tiểu Mãn, hai người cứ chắp vá là được, hắn hoàn toàn chấp nhận."

"Con khinh á!" Tôi giận đến mức không nhịn được. "Hắn còn biết xấu hổ không? Lần trước con dạy dỗ chưa đủ à? Hay còn chừa lại cái miệng chưa khâu lại?"

"Vậy ý con là... chuyện này là giả?"

"Dĩ nhiên là giả! Con có mù cũng không bao giờ để mắt đến hắn. Hắn là hạng người gì, chính hắn không tự biết sao?"

Thím Triệu lập tức cười phá lên. "Thím nói mà! Một người thần thông quản đại như con, hơn nữa còn đang mang trong mình một đứa bé không tầm thường, sao có thể lấy cái tên không học vấn không nghề nghiệp như ba của Tiểu Mãn được! Chỉ có điều, chuyện này đã lan truyền khắp thôn rồi, chỉ sợ đã tổn hại đến thanh danh của con..."

"Không sao cả. Rồi sẽ có ngày hắn phải nhận quả báo và tự mình nói ra sự thật."

Tôi không muốn nhắc đến chuyện này nữa, lập tức đổi chủ đề: "Thôi, nói ngắn gọn đi thím, lần này thím đến tìm con để xem chuyện gì?"

Sắc mặt thím Triệu đột nhiên thay đổi, trở nên thần bí, hạ giọng nói nhỏ: "Ngụy Hoa Tử, chuyện này thím phải trông cậy vào con rồi. Không gạt con, thím cũng đã tìm mấy người chuyên xem chuyện nhờ họ giúp nhưng họ đều không làm được!"

Tôi có lẽ là hy vọng cuối cùng của thím ấy.

"Thím cứ nói xem."

"Chính là con trai và con dâu của thím! Hai đứa nó mới cưới chưa bao lâu, trong kỳ trăng mật chạy theo xu hướng, rủ nhau đi du lịch ở bên nước ngoài á! Còn thỉnh về một khối phật bài nữa..."

Thím Triệu thở ngắn than dài, trong lòng nóng như lửa đốt, đến nỗi tóc mai cũng bạc đi không ít.

Tôi vừa nghe đến hai chữ "phật bài" lập tức đoán ra nơi họ đã đến. Phong thủy ở đó vốn dĩ rất hỗn loạn, người thường tốt nhất không nên dây vào.

Người ta hay nói: "Thỉnh thần dễ, tiễn thần khó", chính là ám chỉ những chuyện như thế này.

Chưa bàn đến sự khác biệt về phong thủy và âm dương bất đồng giữa hai nước, dù tôi có gặp âm hồn lệ quỷ ngoại quốc đi nữa thì cũng đâu hiểu tiếng mà nói chuyện với chúng? Xem ra vụ này thật không đơn giản, chẳng trách mấy Hoa Tử trước đều bó tay.

Thím Triệu kể rằng chiếc phật bùa được quảng cáo là có thể phù hộ gia đình bình an, con cháu hưng thịnh nhưng lại toát lên vẻ quỷ dị. Thỉnh thoảng trong nhà cứ xảy ra chuyện quái lạ, hoàn toàn không giống bùa hộ mệnh của chính thần.

Lạ lùng hơn nữa, gà vịt, chó mèo trong nhà do thím ấy nuôi lần lượt chết sạch, ngay cả con rùa Vương Bát nuôi hơn mười năm cũng không thoát khỏi kiếp nạn, hễ là sinh vật có hơi thở, chỉ cần bước vào nhà thím ấy đều không thể sống nổi!

Dạo gần đây chuyện này càng đáng sợ hơn, vì con dâu thím Triệu đang mang thai, cái thai không ổn định, khí huyết không đủ, hằng đêm bị ác mộng quấn lấy, luôn miệng nói có một tiểu quỷ cứ bám theo mình.

Tiểu quỷ đó khóc lóc ai oán, gọi con dâu thím Triệu là mẹ, miệng không ngừng oán trách, thậm chí còn đánh mắng vào bụng cô ấy, nói rằng đứa bé trong bụng đã cướp mất vị trí của nó.

Thím Triệu vừa tức vừa bực, nghĩ mãi không ra cách nào, đành quyên một khoản tiền hương khói cho chùa, tạm thời để con dâu lên chùa dưỡng thai.

Nhưng đây cũng không phải kế lâu dài, bí quá thím Triệu mới tìm đến tôi.

Thím Triệu cũng khó xử:

"Con cũng đang mang thai, bụng đã lộ rõ rồi, thím thật sự không nỡ nhờ con giúp chuyện này, nhưng thím hết cách rồi!"