Xem ra tất cả những lời mà Tông Mộc từng nói với tôi cũng đã nói hết với mẹ. Mẹ tôi oán hận Mặc Sâm đến cùng cực, quyết định trợ giúp Tông Mộc, muốn đuổi hắn đi.
Nhưng Mặc Sâm không dao động gì cũng không phủ nhận, khuôn mặt lạnh nhạt ấy thật sự làm người ta không biết hắn đang suy nghĩ gì.
Hắn khẽ phất tay, ra hiệu cho đàn hồ ly rút lui, rồi quay người định rời đi. Đi đến cửa, hắn lạnh lùng liếc nhìn tôi một cái và chỉ để lại một câu nói:
"Các người không cần nói những lời này với tôi, cũng không có tư cách chất vấn tôi. Nếu cái thai trong bụng Ngụy Lai có thêm bất kỳ tổn hại nào, cả nhà họ Ngụy hãy chuẩn bị chôn cùng."
Dứt lời, Mặc Sâm liền biến mất trong đêm đen.
Ngày hôm sau, mẹ tôi vẫn không thể đứng dậy nổi, trong một đêm, đôi chân bà ấy như thể bị liệt, hoàn toàn mất cảm giác.
Cha tôi lo lắng đến mức muốn đưa mẹ đến bệnh viện để kiểm tra nhưng vừa muốn ra cửa lại bị bà nội ngăn lại.
"Không cần phải đi đâu, đây là hình phạt của Mặc Sâm. Trong một thời gian cô ta sẽ không đứng dậy."
Mẹ tôi sụp đổ, hét lên trong bất lực: "Tại sao? Cậu ta lấy tư cách gì? Tại sao cậu ta lại độc ác đến mức làm tôi không đứng dậy nổi?"
Bà nội lạnh lùng đáp: "Cô đừng can dự vào chuyện này, cũng đừng nghe lời Tông Mộc. Nếu muốn giữ mạng cho mình và cho Lai Lai, tốt nhất hãy ngoan ngoãn một chút. Năm xưa cô đã phạm sai lầm lớn, kéo dài đến hiện tại, mọi hậu quả đều để Lai Lai phải gánh chịu rồi."
Mẹ tôi còn nói rất nhiều, điên điên khùng khùng, tôi cũng không hiểu bà ấy đang nói cái gì. Qua một đêm, mẹ như biến thành người khác, hoàn toàn không còn giống người mẹ trong ký ức tôi.
Cha tôi chuyển xuống tầng trệt, mua một chiếc xe lăn để chăm sóc mẹ hàng ngày, nhưng từ đó không nói với tôi một lời nào.
Những cây cối quanh nhà tôi trong bán kính vài dặm chẳng hiểu sao đều khô héo, ngay cả cỏ cũng không sống nổi. Sau đó, chúng bị người ta châm lửa thiêu rụi, cả vùng bị đốt thành màu đen kịt.
Chúng tôi đều biết, đây chắc chắn là việc mà Mặc Sâm đã làm.
Từ đêm đó, sau khi hắn rời đi, qua một thời gian dài cũng không xuất hiện, mà lạ là Tông Mộc cũng biến mất.
Dù vậy, vẫn có nhiều cô hồn lệ quỷ tới tìm tôi gây rắc rối nhưng mỗi khi chúng đến gần, đàn hồ ly quanh đây lại xuất hiện để bảo vệ tôi. Tông Mộc không còn hiện diện nữa.
Cái thai trong bụng tôi đã giữ được, tôi cũng vượt qua những ngày tháng ốm nghén tra tấn, bụng ngày càng lớn lên, đã lộ ra. Cơ thể tôi gầy đi một vòng, khiến chiếc bụng trông lại càng to hơn nữa.
Tôi không còn bị nôn nghén, cảm thấy như được sống lại. Có người đến nhờ tôi xem chuyện này chuyện kia cũng không bị tôi từ chối nữa, dần dần tiếp nhận vài việc.
Những người đến nhà nhìn thấy bụng tôi cũng hoảng, không ai biết tôi mang thai từ khi nào, càng không biết ai làm tôi lớn bụng.
Những tin đồn nhảm nhí trong thôn ngày càng nhiều. Có người nói tôi giống như Ngụy Miểu Miểu, bị rắn "ngủ" cùng, có người lại bảo tôi mập mờ không rõ ràng với mấy đàn ông đầu thôn. Ấn theo thời gian, có người tính tháng, cho rằng tôi đã từng có quan hệ với cha của Tiểu Mãn.
Còn cha Tiểu Mãn thật là ngốc, vừa nghe tôi lớn bụng lại rêu rao bên ngoài là tôi quyến rũ gã nhưng làm ra vẻ thanh cao, kiên quyết không để gã chạm vào!
Bây giờ tôi bụng lớn, lại đổ lên đầu gã, gã không chịu trách nhiệm, còn bịa chuyện rằng tôi bám lấy gã không rời, nhiều lần muốn nối lại tình xưa... gã trong lòng thì khinh thường tôi, nhưng lại giả vờ thương hại tôi!
Hừ, tôi khinh! Gã đúng là lão thọ tinh ăn thạch tín, chán sống. Nếu có ngày rơi vào tay tôi, tôi sẽ khiến gã nếm mùi đau khổ!
Lời đồn nổi lên bốn phía, một đồn mười, mười đồn trăm, đến mức hôm nay thím Triệu đến nhà, câu đầu tiên đã hỏi: "Này, Ngụy Hoa Tử, dì nghe nói con định bám lấy ba của Tiểu Mãn, còn mang 200 ngàn tệ tiền sính lễ để được gả vào nhà đó à?"
12/2/2025