Chương 38

Mẹ tôi cũng cuống lên: "Ai mà biết cậu ta sẽ quay lại! Năm con bảy tuổi, cây hoè đã chết rồi, cũng không còn xuất hiện nữa, mẹ cứ nghĩ chuyện này coi như chấm dứt."

Tôi nhớ lại hình ảnh cây hoè trăm năm mà tôi nhìn thấy đêm đó, có lẽ đó chỉ là chút tàn linh còn sót lại, ban ngày thì biến mất, chỉ đêm mới có thể thấy.

Tôi không kìm được, vội nói: "Nhưng bây giờ anh ta trở lại rồi!"

“Cậu ta đã nói gì với con? Muốn con làm cái gì?"

Tôi vô thức đặt tay lên bụng nhỏ, lần đầu tiên cảm nhận được sự không nỡ của một người mẹ.

"Anh ta muốn con loại bỏ đứa bé trong bụng, nói mình là chồng định mệnh của con, muốn con hoàn toàn rời xa Mặc Sâm và sẽ đến bảo vệ con chu toàn..."

Mẹ tôi nghe ra sự lưỡng lự và không nỡ trong lời nói của tôi nên cũng không biết phải nói gì, chỉ thở dài và im lặng một lúc lâu.

Tôi kể hết những lời Tông Mộc đã nói cho mẹ nghe, còn về cái chết của ông nội, rồi vận thế nhà họ Ngụy bị thay đổi và người nhà họ Ngụy đều bị trộm thọ.

Mẹ cũng không lấy làm ngạc nhiên, dường như đã biết chuyện này từ lâu, bà suy nghĩ một hồi, dường như đã có quyết định.

"Lai Lai, mẹ biết con cũng lưỡng lự, vậy thì để mẹ làm kẻ ác một lần, thay con đưa ra lựa chọn này. Con hãy nghe theo lời Tông Mộc, loại bỏ đứa bé trong bụng. Tông Mộc đã bảo vệ con từ nhỏ, không nỡ làm tổn thương con. Lần này, cậu ta chắc chắn cũng sẽ giữ bình an cho con. Hơn nữa, chuyện này vốn dĩ là do Mặc Sâm chen ngang làm khó dễ, căm hận nhà họ Ngụy chúng ta không phải chỉ mới một, hai ngày, đó là quả bom hẹn giờ."

"Mẹ, con..."

"Đừng dại dột nữa. Mẹ thấy tình cảm của con dành cho Mặc Sâm thời gian này rất khác."

Mẹ nói trúng tâm tư tôi rồi, cũng không để tôi không nhìn trực diện với cảm xúc của chính mình.

Tại sao tôi không nỡ?

Trong đầu tôi chỉ toàn hình bóng của Mặc Sâm!

"Lai Lai, nghe lời mẹ, cứ làm như vậy, tạm thời đừng nói cho cha và bà nội con biết. Nếu có chuyện gì, mẹ sẽ giúp con nhưng con đừng làm mẹ thất vọng. Mẹ lo lắng mười mấy năm nay, biết rằng chuyện này không giấu được mãi, nên đã chuẩn bị sẵn sàng rồi."

Người mẹ vốn yếu đuối và do dự của tôi bỗng chốc trở nên xa lạ.

Vẻ kiên quyết, ánh mắt kiên định, làm tôi cảm giác như đang đối diện với một người hoàn toàn xa lạ.

Sáng hôm sau, mẹ đã mang về một ít cỏ đỏ, vừa đủ cho bảy ngày.

Mẹ sắc thuốc từ cỏ đỏ và bắt tôi uống, màu đỏ rực của bát thuốc khiến tôi sợ hãi tột cùng. Tôi do dự, nhưng mẹ cứ giục, cuối cùng tôi đành uống hết bát thuốc đó.

"Xong rồi, uống liên tục bảy ngày là ổn, nếu để con tự đối phó với Mặc Sâm, mẹ sợ con sẽ bị tổn thương, dùng cách này vẫn an toàn hơn."

Không lâu sau khi uống xong cỏ đỏ, cơ thể tôi bắt đầu nóng lên, giống như bị sốt nhẹ, toàn thân nóng bức, vô cùng khó chịu.

Trong bụng tôi, cảm giác như có một luồng khí đang quậy phá, tuy rằng không đau nhưng sự bứt rứt làm tôi không tài nào thoải mái.

Đến xế chiều, Mặc Sâm đã về. Hắn nói mang quà tặng tôi, bảo tôi mở ra xem! Tôi thầm nghĩ, một người đàn ông lạnh lùng như hắn sao lại đột nhiên nhớ đến chuyện tặng quà?

Tôi mở món quà đó ra với tâm trạng áy náy, vừa nhìn thấy, tôi sợ đến mức đánh rơi cả hộp quà xuống đất.

Bên trong hộp là một chiếc khăn choàng làm từ da chồn vàng, có màu vàng xỉn như phân, bốc lên một mùi hôi thối ghê tởm! Bên cạnh còn có một chiếc đầu chồn khô, bị hong gió làm thành tiêu bản, dính trên một chiếc ghim cài áo làm thành cái cài áo, trông vô cùng quái dị.