Chương 32: Sảy thai.
Tôi lo lắng đến mức sứt đầu mẻ trán, vội vàng dò hỏi mẹ: “Sao có thể làm sai chuyện này trời? Bây giờ còn có biện pháp gì để giải quyết không? Anh ta đã tìm đến con rồi, còn tự giới thiệu bản thân là Tông Mộc.”
Mẹ tôi lại không tin nổi: “Không thể nào! Lúc trước, mẹ sợ cậu ta sẽ quay lại tìm con cho nên đã nghĩ cách phong ấn rồi… Lai Lai, con tìm thấy cậu ta ở đâu?”
“Chính là trong quan tài của ông nội! Con người gỗ mà con đã kể đó, đó chính là Tông Mộc.”
Mẹ tôi bị hoảng sợ: “Thế lúc con chạm vào người gỗ đó có phải bị thương không? Có để máu dính lên người gỗ không?”
“Đúng vậy, con không cẩn thận nên bị thương.”
“Con… con thật là hồ đồ! Sao lại không cẩn thận như vậy hả!”
Tôi bắt đầu cảm nhận được điều gì đó bất ổn: “Mẹ, mẹ nói mẹ phong ấn Tông Mộc, vậy mẹ là người phong ấn anh ta ở trong quan tài của ông nội sao? Vậy… mẹ có biết hài cốt của ông ở đâu không?”
“Đừng nói bậy!”
Mẹ tôi nghiêm mặt quát lớn: “Con đừng có quản chuyện này, những gì mà bà nội bảo con làm, con làm được thì làm liền, làm không được thì đừng tìm hiểu sâu, bởi chuyện này không tốt cho con, con cứ nghe theo mẹ.”
Mẹ tôi tránh đi câu hỏi này, rồi lại bắt đầu nói về chuyện mình làm sai.
Năm đó, thầy bói nói mệnh cách của tôi bị khiếm khuyết, nếu nhận thân với linh vật thông thường sẽ không bảo vệ được, ngược lại còn bị tôi khắc chết, nên phải tìm một linh vật có hàng trăm năm tuổi, như vậy mới có chỗ dựa.
Ba mẹ tôi vì muốn bảo vệ mạng tôi nên đã tìm khắp nơi, cuối cùng phát hiện ra cây hoè cổ thụ trăm năm trong núi kia.
Lúc ấy, cây hoè đó vẫn tươi tốt, trên cây có một vị tiên cây vẫn tu hành ở trong núi, linh lực cũng rất thâm hậu, vừa đủ để bảo vệ mạng của tôi.
Ba mẹ tôi mới bế tôi đến quỳ trước cây hoè, lẽ ra chỉ cần cắt một lọn tóc và một mảnh móng tay của tôi để chôn dưới tàng cây, lại không cẩn thận cắt trúng tay và thế là vài giọt máu cũng rơi xuống đất…
Tôi đau đến gào khóc, tiếng khóc của tôi dường như đã đánh thức tiên cây. Lúc đó, trên không trung sấm chớp đì đùng, mưa to tầm tả mà xuống, máu và móng tay của tôi đều bị bùn đất hấp thụ, trở thành dưỡng chất bị cây hoè hấp thụ sạch.
Nghĩa là tôi dùng máu làm môi giới, lập ra hôn ước với cây hoè trăm năm và anh ta có trách nhiệm bảo vệ tôi chu toàn.
Như vậy cây hoè trăm năm trở thành chồng của tôi, luôn ở bên cạnh tôi, bà nội còn nhờ người khắc một người gỗ đặt ở hương đường để cung phụng.
Mẹ kể rằng tiên cây hoè thực sự rất thương yêu tôi, khi tôi còn nhỏ mới bập bẹ tập nói thường xuyên nói rằng có người ở trong phòng chơi cùng tôi mỗi ngày.
Mẹ tôi và ba sợ tái mặt, tưởng tôi lại giở trò kỳ quặc, còn nghĩ nhà có ma quỷ quấy nhiễu, không sạch sẽ!
Về sau, mẹ tôi mới chợt hiểu ra, rằng đó là tiên cây hoè đến thăm và ngày nào cũng ở bên tôi. Hơn nữa, lúc đó hoa cỏ cây cối quanh nhà tôi đều vô cùng xanh tốt, thậm chí giữa trời tuyết mà khu vực quanh nhà vẫn tràn đầy sức sống như mùa xuân. Mẹ nghĩ rằng đó là nhờ tiên hoè đang bảo vệ gia đình tôi.
Hơn hai năm sau, tiên hoè hóa ra một khối hổ phách từ lòng đất để làm tín vật đính ước, anh ta tiến vào mộng của mẹ, bảo mẹ đào khối hổ phách lên và mang về nhà.
Mẹ tôi càng nghĩ càng thấp thỏm, biết tôi đã bị tiên hoè bám lấy, không thể thoát ra, cũng không biết đây là điều tốt hay xấu. Vì sợ bà nội trách mắng, mẹ quyết định giấu kín chuyện này.
Thời gian cứ thế trôi qua nhiều năm, mọi thứ vẫn bình yên. Sức khỏe của tôi cải thiện rõ rệt, càng lớn càng khỏe mạnh, không còn ốm đau liên miên nhưng cây hoè trăm năm kia lại dần dần héo khô, có dấu hiệu tàn.
Năm tôi bảy tuổi, thân cây hoè bị mối đυ.c trống rỗng, rồi gãy ngang, cũng trong năm đó, tôi cũng tai nạn và bị mù một con mắt.
Bà nội để giữ đôi mắt mà đã nhổ một con mắt từ tượng gỗ của tiên hoè và thay cho tôi!
Từ đây, tôi mới biết mắt trái của mình là do Tông Mộc ban cho.
"Chuyện này…"
Tôi cảm thấy khó xử, không biết nên làm thế nào. "Mẹ, tại sao mẹ không nói sớm? Nghe từ đầu đến cuối, chuyện này đều là nhà họ Ngụy, nhất là con nợ Tông Mộc quá nhiều!"