Chương 36

“Cõng cô dễ làm động thai, bế sẽ thoải mái hơn.” Mặt hắn lạnh lùng nhưng lời nói lại dịu dàng đến lạ: “Nếu buồn ngủ thì cứ ngủ đi, có tôi ở đây rồi.”

Nghe những lời hắn nói, tôi cảm thấy vô cùng yên tâm và thực sự không chịu nổi nữa, nằm trong vòng tay ấy và thϊếp đi.

Trong mơ, tôi lại bắt đầu mơ thấy giấc mộng đó, Tông Mộc lại xuất hiện, lần này dáng vẻ của anh ta rất rõ ràng, anh ta liên tục gọi tên tôi với vẻ sốt sắng, cũng nói ra sự thật.

Khối hổ phách trên cổ tôi cũng phát ra ánh sáng nhè nhẹ, lan tỏa một mùi hương gỗ rất đặc biệt.

Khi tôi tỉnh dậy đã làm ban ngày, nhân lúc Mặc Sâm không có ở đây, tôi lén mang hổ phách đi tìm mẹ.

“Mẹ, con muốn cho mẹ xem một thứ, mẹ xem có nhận ra không?”

Mẹ tôi nhìn tôi với vẻ bối rối: “Thứ gì thế? Có phải là món đồ cổ ngày xưa của nhà mình không?”

Tôi đưa hổ phách cho mẹ. Vừa cầm lấy, mẹ tôi giật nảy mình, sợ đến mức ném khối hổ phách xuống đất! Bà ấy như bị choáng, sững người vài giây mới phản ứng, rồi vội vàng đóng chặt cửa sổ và cửa chính lại.

“Chuyện gì xảy ra? Lai Lai, con lấy khối hổ phách này từ đâu hả?”

Mẹ tôi trước giờ luôn có tính cách lành, nhu nhược, chưa bao giờ quan tâm nhiều đến chuyện trong nhà, mọi thứ đều do bà nội tôi làm chủ. Vậy mà lúc này, tôi lại gặp sắc mặt chưa từng thấy ở người.

“Mẹ, mẹ biết khối hổ phách này, đúng không? Mẹ có biết gì không?”

Tôi bật khóc nức nở: “Có một người đàn ông… là một người đàn ông khác bám lấy con! Anh ta nói rằng anh ta là… chồng của con!”

Sắc mặt mẹ tôi trở nên nghiêm trọng, bà ấy không nói một lời, lấy chiếc búa từ dưới gầm giường ra đập mạnh vào khối hổ phách. Nhưng hổ phách vô cùng cứng đến mức dù dùng búa đập nhiều nhát mà không hề hấn gì.

Điều làm người kinh ngạc chính là, cây long não ngoài cửa sổ cách chúng tôi vài mét đột ngột mọc ra những nhánh dài giống như bàn tay khổng lồ tiến tới gõ cửa sổ!

Vài giây sau, cành cây phá vỡ cửa kính, luồn thẳng vào trong, phát ra cảnh cáo với mẹ tôi.

Tôi hoảng hốt dang tay ra che chở trước mặt mẹ nhưng bà ấy chỉ khóc, nắm lấy tay tôi và không ngừng xin lỗi: “Lai Lai, mẹ xin lỗi, là mẹ đã làm hỏng chuyện này, xin lỗi…”

Tôi như muốn nổ tung: “Mẹ! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hả?”

Mẹ tôi nhặt khối hổ phách lên, ngồi bệt xuống đất, từ từ kể cho tôi nghe về những chuyện cũ đã phủ đầy bụi.

“Khi con còn nhỏ, con bệnh tật ốm yếu, không làm gì cũng phát sốt, hôn mê, thậm chí vài lần sắp bước vào quỷ môn quan, cứ tra tấn ba mẹ! Bà nội con mới đề nghị tìm một thầy bói xem quẻ…”

Thầy bói nói rằng vận khí nhà ta đã bị bóp méo, dẫn đến mệnh cách của con bị thiếu hụt, trời sinh gặp phải nhiều nạn, muốn sống cũng không dễ gì, để bảo vệ con, phải dùng đến một cách đặc biệt.

Ông ấy bảo mẹ hãy làm lễ nhận thân với một linh vật, để nó bảo hộ con.”

Lễ nhận thân kiểu này ở thôn chúng tôi cũng rất phổ biến, đến giờ vẫn còn người thực hiện. Khi tôi xem chuyện cho người ta, nếu gặp trường hợp cần thiết cũng sẽ chỉ dẫn họ làm. Thông thường, cách này không bao giờ xảy ra vấn đề gì.

Có những đứa trẻ nhận một chiếc chổi làm linh vật, chiếc chổi sẽ được truyền qua nhiều thế hệ, vì trên đó có tiên bám vào chổi, nhờ thờ phụng để mang lại bình an.

Lại có trẻ con nhận một tảng đá làm linh vật, tảng đá đó đã có từ rất lâu đời, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, mang linh khí, có thể có ý nghĩa trường thọ.

Còn tôi… tôi lại nhận một cây đại thụ làm thân! Chính là cây hoè trăm năm tuổi mà tôi thấy ở trong núi!

Bà nội ban đầu muốn tôi nhận cây hoè này làm cha nuôi, để nó bảo vệ tôi bình an. Nhưng mẹ tôi… mẹ đã làm sai nghi lễ, trời xui đất khiến làm tôi nhận cây hoè này làm… chồng.

Hiện giờ tôi đã lớn, cũng qua tuổi 18 rồi, có thể gả chồng cho nên chồng hoè tìm tới rồi!