Điều khiến tôi đau đáu trong lòng chính là… hắn đã gϊếŧ ông nội tôi? Trộm đi tuổi thọ của ông? Chẳng lẽ hài cốt của ông nội cũng là do Mặc Sâm giấu đi?
Tôi lập tức phản bác theo bản năng: “Không thể nào! Mặc Sâm sao có thể gϊếŧ ông nội? Anh ta trộm tuổi thọ của ông để làm gì chứ?”
“Ngụy Lai, em nghĩ có điều gì mà hắn không làm được? Đừng quên, hắn vì báo thù nên mới đến bên em, còn dựng thai hồ ly trong bụng em.”
Nghe giọng nói quen thuộc ấy, tôi bàng hoàng nhận ra, hoá ra, người đàn ông thường xuất hiện trong giấc mơ và gọi tên tôi chính là Tông Mộc.
Tông Mộc tiếp tục nói: “Không chỉ ông nội em, mà tất cả mọi người trong nhà họ Ngụy đều không thoát khỏi số phận bị trộm đi tuổi thọ. Hắn để em mang thai hồ ly, chính là muốn dùng tuổi thọ của em để kéo dài sự sống cho hắn.”
“Sao có thể…”
“Không chỉ vậy đâu.” Tông Mộc trầm giọng tiếp lời: “Gần đây anh phát hiện ra Mặc Sâm đã sửa lại vận mệnh của nhà họ Ngụy. Từ khi bước qua tuổi 20, mọi người trong gia tộc em đều bị vận rủi bủa vây, phải trải qua một kiếp nạn lớn, hậu đại con cháu của nhà họ Ngụy sẽ không ai có được hôn nhân viên mãn, không có kết cục tốt, còn trở thành góa phụ.”
Tôi ngây ngẩn, không thốt nên lời.
Đúng lúc đó, tôi cảm nhận được bàn tay trái mình bị ai đó nắm chặt và kéo nhẹ. Trong lòng dâng lên một linh cảm mãnh liệt – dường như Mặc Sâm đang tìm kiếm tôi.
Tông Mộc cũng đã nhận ra, anh ta nắm lấy tay tôi, vội vàng nói: “Ngụy Lai, đừng lo lắng. Anh đã đến đây thì nhất định sẽ bảo vệ em an toàn. Anh là chồng của em nên có trách nhiệm gánh lấy mọi thứ này thay em.”
Trong lúc xô đẩy, anh ta nhét vào tay tôi một con dao nhỏ, đồng thời dạy tôi hai cách để giải quyết vấn đề.
“Điều quan trọng nhất bây giờ là trừ bỏ cái thai trong bụng, nếu không, em sẽ mãi mãi bị hắn khống chế. Chỉ cần cái thai không còn, việc đối phó hắn sẽ dễ dàng hơn nhiều. Em hãy dùng con dao này đợi lúc hắn sơ hở mà đâm thẳng vào ngực hắn, sau đó, uống máu đầu tim của hắn, cái thai này sẽ được bỏ!”
Tôi run rẩy, không dám cầm lấy con dao ấy.
“Còn có một cách khác, hãy tìm cỏ đỏ, sắc lấy nước uống liên tục trong bảy ngày, cái thai cũng sẽ sảy, chỉ là em sẽ phải chịu chút đau khổ.”
Nói xong những lời đó, Tông Mộc vội vàng biến mất, để lại tôi một mình đứng dưới gốc cây hòe, hoang mang không biết phải làm gì.
Chẳng bao lâu sau, Mặc Sâm mệt mỏi chạy đến.
Trên gương mặt hắn có một vết bầm lớn xanh tím, sưng vù, khóe miệng còn dính máu tươi, làm đôi môi vốn mỏng của hắn đỏ thẫm đến mức ghê rợn.
“Thế nào rồi?” Hắn kéo tôi vào lòng, thở dồn dập: “Cô không bị thương chứ? Phượng Nhan có làm gì cô không?”
Nói rồi, hắn run rẩy đưa tay xuống vuốt ve bụng, cảm nhận được cái thai vẫn đang động đậy, lúc này hắn mới yên tâm.
Hắn thật sự rất để tâm đến cái thai này!
Tôi nhìn hắn, đầu óc rối bời sau những lời của Tông Mộc. Trong lòng thực hụt hẫng, suy nghĩ cũng loạn.
“Cô ngây ngẩn cái gì?”
Mặc Sâm nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc, tưởng tôi hồn vía lên mây, định đưa tay nhổ tóc tôi nhưng tôi kịp thời ngăn lại.
“Tôi không sao cả, cũng không bị thương.”
Tôi bịa đại: “Lúc đó, tôi đọc chú thỉnh tiên, đúng lúc có một vị đại tiên đi ngang qua nên đã cứu tôi.”
“Không ngờ Phượng Nhan lại dùng chiêu này, giam giữ tôi để tìm cô gây rắc rối. Đừng lo, tôi đã xử con chồn vàng đó, đừng sợ.”
Tôi gật đầu, chỉ cảm thấy toàn thân rã rời, đầu nặng chân nhẹ, chẳng muốn nói thêm một câu nào nữa.
Tôi nói với giọng như van nài: “Mặc Sâm, tôi mệt mỏi quá, buồn ngủ và kiệt sức nữa. Anh có thể cõng tôi về không?”
Mặc Sâm lạnh lùng liếc tôi một cái, ngoài miệng vẫn quở trách nhưng nửa phút sau vẫn vòng tay bế tôi lên.