“Chuyện này là sao? Gọi lão dê xồm kia ra đây cho tôi!”
Bầy chồn nhỏ cười khanh khách, rồi giúp tôi thay bộ hỷ phục, còn kính cẩn cúi chào và nói vài câu:
“Ngũ phu nhân à, lão gia nhà chúng tôi sắp đến rồi, hôm nay là ngày vui lớn của ngài. Lão gia dặn chúng tôi phải để ngài thoải mái, gióng trống khua chiêng mà gả vào phủ.”
“Cái gì? Ngũ phu nhân?”
Tôi tức đến mức nhổ một ngụm nước miếng: “Các người đúng là già không ra già, trẻ chẳng ra trẻ, bỉ ổi vô liêm sỉ! Có chút liêm sỉ nào không hả?”
Tôi lẩm nhẩm đọc tâm kinh trừ tà, thử dùng hết sức vài lần nhưng vẫn vô ích. Thể lực không tài nào khôi phục được. Cái rắm thối của con chồn vàng đúng là lợi hại thật.
Bầy chồn nhỏ tưởng tôi không hài lòng với danh xưng Ngũ phu nhân, liền tiếp tục khuyên nhủ:
“Mấy phu nhân trước đều chết rồi. Tuy ngài đứng thứ năm, nhưng chỉ cần được lão gia cưng chiều thì ngài chẳng khác gì vợ cả đâu.”
“Tôi khinh! Thế kỷ nào rồi mà còn chơi trò xã hội phong kiến vậy hả? Bọ hung mang mặt nạ – thật là mặt dày không biết xấu hổ!”
Bầy chồn nhỏ bị tôi chửi cho đến đờ người, chỉ biết cụp đuôi chạy mất.
Một lúc sau, cửa lại bị đẩy ra, tôi cứ tưởng chúng quay lại, liền há mồm là tuôn một tràng mắng mỏ:
“Sao hả, bị tôi mắng chưa đủ chứ gì? Để tôi tặng thêm vài câu nữa cho sướиɠ nhé! Các người đúng là thắp đèn trong nhà xí – muốn tìm đường chết mà!”
Tôi chửi bừa một tràng, dốc hết những kỹ năng tích lũy mấy năm nay ra, mắng đến sướиɠ cả người.
Nhưng trong phòng lại im phăng phắc, chỉ vang lên một tiếng cười lạnh.
Tôi ngớ người, cố gắng ngoảnh đầu nhìn lại, hóa ra là Phượng Nhan.
Phượng Nhan đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt dữ dằn nhìn chằm chằm vào tôi.
“Cô bé này, miệng lưỡi sắc bén thế, đến ma quỷ nhìn thấy cô cũng phải đau đầu nhỉ?”
“Sao bà lại ở đây? Mặc Sâm đâu?”
“Sao, cô còn mong Mặc Sâm đến cứu mình à? Đúng là mơ mộng hão huyền, nghĩ thực sự có tình cảm gì giữa cô và Mặc Sâm sao?”
“Đó là chuyện của tôi, liên quan gì đến bà chứ?!”
Phượng Nhan bật cười lớn: “Tôi là cô nhỏ của Mặc Sâm, cô nói xem có liên quan đến tôi không? Tôi nói thật cho cô biết, tộc hồ ly chúng tôi đều muốn cô chết đi!”
Nói xong, đôi mắt của Phượng Nhan bỗng chuyển sang đỏ rực, nhìn chằm chằm vào bụng dưới của tôi. Ánh mắt đó như thiêu đốt, khiến bụng dưới tôi đột nhiên đau đớn dữ dội.
Tôi ôm chặt bụng, đau đến mức không thốt nổi một lời. Mồ hôi lạnh túa ra khắp người, tứ chi tôi run rẩy, cảm giác như có thứ gì đó đang quặn thắt bên trong.
“Bà… bà làm gì vậy?” Tôi khó nhọc cất tiếng hỏi, giọng nói đầy sự hoảng loạn.
Phượng Nhan nhếch miệng cười lạnh, đôi mắt rực lửa vẫn không rời khỏi tôi: “Cô nghĩ mình đặc biệt lắm sao? Đừng quên, dòng máu trong người cô là thứ chúng tôi căm ghét nhất. Cô chỉ là một kẻ không thuộc về thế giới này. Việc của tôi là chấm dứt sự tồn tại của cô.”
Tôi cố gắng vùng vẫy, nhưng cơn đau càng lúc càng dữ dội, như có hàng ngàn mũi kim đâm sâu vào bụng.
“Dừng lại… Tôi cầu xin bà, dừng lại đi!” Tôi gần như hét lên nhưng Phượng Nhan chỉ cười lớn, ánh mắt tràn đầy sự tàn nhẫn.