Ngụy Miểu Miểu không bị thương nghiêm trọng nhưng trông hồn vía như mất hết, ngồi bệt trên giường, sắc mặt trắng bệch, không nói một lời.
Chú hai lo đến phát bực, không còn chỗ trút giận, liền quay ra trách mắng Hạ Minh:
“Mày đúng là đồ vô dụng, chẳng làm được trò trống gì! Đến bảo vệ Miểu Miểu cũng không xong? Mày còn làm được gì nữa? Đừng quên, mày là con rể ở rể nhà họ Ngụy, phải biết vị trí của mình!"
Tội nghiệp Hạ Minh, không dám cãi lại một câu nào, chỉ cúi đầu im lặng chịu đựng.
Chú hai không kìm được tức giận, đẩy mạnh Hạ Minh ngã xuống đất: “Cút đi! Đứng đây chướng mắt, vướng víu! Không hiểu sao ngày xưa Miểu Miểu lại nhìn trúng mày, đúng là đồ vô tích sự."
Hạ Minh vẫn cúi đầu, không nói một lời nhưng tôi nhận ra bàn tay hắn ta siết rất chặt, như là không phục lại không cam lòng.
Làm con rể ở rể đã bị vợ và cha vợ coi thường, trở thành trò cười của cả thôn, giờ lại thêm chuyện bị rắn "cắm sừng", khiến một người đàn ông không thể ngẩng đầu nữa.
Chú hai quay sang thấy tôi đến, càng tức giận hơn, trách tôi vì đã mở nắp quan tài. Chú ấy mắng tôi một trận, còn tuyên bố nếu Ngụy Miểu Miểu có mệnh hệ gì thì tôi nhất định phải chịu trách nhiệm.
Chú ấy định ra tay đánh tôi, may mà Ngụy Bằng kịp thời ngăn cản, không còn cách nào khác, hai chị em đành quay về.
Nhưng khi ra khỏi nhà, tôi nghe được một chuyện ly kỳ: Nói trong chiếc quan tài kia, con người gỗ ấy đã không thấy đâu, giờ chỉ còn lại những mảnh gỗ vụn rải rác trên đất.
Trở về nhà, tôi kể lại mọi chuyện cho Mặc Sâm nghe, hắn vẫn điềm nhiên, chỉ nhắc tôi tránh xa chuyện của Ngụy Miểu Miểu: “Kiếp nạn của cô ta chưa xong đâu, vẫn còn một lần nữa, chuyện này cô không quản được, cũng đừng xen vào.”
“Cô ta còn kiếp nạn gì nữa?”
“Cũng không nói cụ thể được, tất cả đều là do Ngụy Chiêu tạo nghiệt, ông ta làm ác, hậu quả tất nhiên để con cháu phải gánh.”
Khi Mặc Sâm vừa dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng gào rống, mùi hồ ly nồng nặc lại xộc vào mũi, hình như là Phượng Nhan đến! Tiếng bà ta vang lên đầy ngạo mạn.
Sắc mặt Mặc Sâm trầm xuống, dặn tôi ở yên trong nhà, rồi lao ra ngoài cửa sổ, hòa mình vào bóng đêm và mất dạng.
Chẳng bao lâu sau, mùi hồ ly dần phai nhạt, ngay cả mùi của Mặc Sâm cũng không còn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm thì chợt nghe tiếng gõ trên cửa sổ! Nghĩ rằng Mặc Sâm quay lại, tôi mở ra xem, nào ngờ, trước mắt là một con chồn vàng đang nửa ngồi nửa quỳ trên bệ cửa sổ.
Con chồn ấy nhỏ bé, gầy yếu, toàn thân phủ lớp lông vàng bẩn thỉu, còn tỏa ra mùi hôi khó chịu.
Mùi hôi đó phát ra từ cánh tay cụt của nó. Lúc này, tôi mới nhận ra, đây chính là con chồn từng bị Mặc Sâm chặt đứt tay, không ngờ vẫn còn sống.
“Này, cô em, lâu rồi không gặp!”
Lão ta cất giọng khàn khàn của một ông già, như thể cổ họng đang nghẹn một cục đờm, khiến tôi nghe mà cảm thấy kinh tởm và khó chịu.
“Cút đi, cút ngay cho tôi!”
Tôi hét lên giận dữ, định đóng sập cửa sổ lại thì lão cố gắng chen vào trong. Tôi dùng bùa để đuổi nhưng lão chẳng hề sợ hãi, còn thả một cái rắm thối khiến tôi nháy mắt ngất lịm.
Tay chân tôi mềm nhũn, ngã gục xuống sàn. Trong cơn mơ màng, tôi thấy con chồn vàng triệu tập cả bầy chồn nhỏ, hợp sức nâng tôi ra ngoài theo đường cửa sổ.
Tôi không biết chúng đã đưa tôi đi đâu. Trong mơ hồ, tôi nghe thấy tiếng mở một cánh cửa gỗ cũ, rồi được đưa vào một nơi lạnh lẽo nhưng xung quanh lại trở nên náo nhiệt.
Tiếng khua chiêng gõ trống vang lên nơi nơi, bốn phía giăng đèn kết hoa treo màn lụa đỏ, trông giống như đang chuẩn bị cho một đám cưới.
Trên sân khấu còn có một gánh hát đang hát rền rĩ. Tôi không hiểu họ đang diễn trò gì, nhưng âm thanh cho người ta cảm giác khϊếp đến rùng mình, nghe kỹ vài câu, tôi thấy sợ đến mức sởn tóc gáy.
Không biết từ đâu bay tới mùi thịt thơm nức, mùi y hệt món gà hầm nấm, chỉ trong chớp mắt, tôi đã bị mùi hương làm cho cồn cào ruột gan, bụng đói réo lên mấy tiếng không kìm được.
Bầy chồn vàng nhỏ tiếp tục khiêng tôi vào một căn phòng. Phòng này bốn bề đều là tường, chỉ có một cửa nhỏ để ra vào, trông chẳng khác gì một ngôi mộ, hơn nữa không khí bên trong rất nặng.
Tôi nhìn thấy bộ hỷ phục đặt trên giường, lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.