Chương 28

Đúng là con rùa chết đem nấu canh — bụng đầy ý xấu!

Thấy Thần tiên Trương đã cứng đờ, chuẩn bị biến thành xác sống, tôi cũng mặc kệ, dứt khoát phủi tay mặc kệ.

“Vậy được thôi, chú hai nhớ lấy, có chuyện gì thì tự chú giải quyết, tôi cũng không muốn xen vào làm gì.”

“Mày có muốn mà không quản nổi thì có! Ngụy Lai, tao khuyên mày nên an phận một chút. Một đứa con gái như mày, từ nhỏ đã mù một mắt, suốt ngày chỉ biết nhìn thấy quỷ với bắt quỷ, ai mà thèm cưới mày? Mày không biết điều, đàn ông người ta còn chẳng thèm liếc nhìn lấy mày một cái.”

Tôi lười tranh cãi với chú hai, chẳng thèm để ý, đứng sang một bên.

Chẳng mấy chốc, sắc trời càng tối hơn. Bốn bề vốn yên tĩnh bỗng dưng nổi lên một trận gió lạnh buốt, ngay lập tức làm Thần tiên Trương đang buồn ngủ bị thổi tỉnh dậy.

Ông ta giật mình, bật dậy khỏi nắp quan tài, đứng thẳng tắp như cây cột điện, dáng vẻ cứng đờ, trông chẳng khác nào một bức tượng sống trên quan tài!

Ngay sau đó, hai chiếc răng nanh sắc nhọn của Thần tiên Trương nhanh chóng mọc dài ra, sắc mặt càng thêm xanh tím, không chỉ dữ tợn mà cả hai tay cũng chậm rãi giơ lên.

“Ông làm gì thế, lão Thần Tiên?”

Chú hai vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, định tiến tới kéo Thần tiên Trương, nhưng lại bị móng tay dài của ông ta cắm chặt vào xương quai xanh, xuyên sâu vào tận da thịt.

Ngụy Bằng cầm một chén gạo nếp chạy đến, định hất thẳng lên người Thần tiên Trương, nhưng tôi nhanh chóng kéo nó lại.

“Từ từ, chú hai nói chúng ta đừng xen vào chuyện này, thì chúng ta đi thôi!”

Ngay giây tiếp theo, chú hai bị Thần tiên Trương cắn một phát, đau đến mức hét toáng lên, lúc này chú ấy mới nhận ra tình hình không ổn, biết Thần tiên Trương cũng đã trúng chiêu còn bị thương không nhẹ.

Chú hai nóng nảy, liên tục gọi tên Hạ Minh nhưng không biết Hạ Minh đã đi nơi nào, hoàn toàn không có chút động tĩnh nào.

Mắt thấy không thể tự thoát thân, chú hai đành quay sang cầu tôi: “Ngụy Lai, Ngụy Lai! Cháu gái ngoan của chú, chú biết cháu giỏi lắm, giờ phút quan trọng này chú chỉ biết trông cậy vào cháu thôi, đúng không?”

“Chú hai, lúc nãy chú đâu có nói như thế.”

“Lúc nãy là chú có mắt không thấy Thái Sơn, cháu giúp chú lần này đi!”

Tôi vẫn không muốn ra tay, nhưng khi Thần tiên Trương chuẩn bị cắn lần thứ hai, nhanh chóng dùng dao gỗ đào chặn miệng ông ta lại, thuận tay dán một lá bùa lên trán ông ta.

“Chú hai, giờ chú nói thật cho tôi biết, trong quan tài này là ai? Là di hài của ông nội sao? Chú định mở tiệc phúc này thật sao?”

Chú hai trông đầy khó xử, cúi đầu nói nhỏ khẽ với tôi:

“Ngụy Lai, chú nói thật với cháu, trong quan tài này không phải là ông nội cháu. Di hài của ông cháu đi đâu, chú cũng không biết, không rõ là bị kẻ vô lương tâm nào đó lấy trộm mất! Hài cốt thì có gì mà đáng để trộm chứ, cháu nói có phải không?”

Chú ấy bắt đầu lải nhải, nói rằng thiệp mời đã gửi đi hết, nếu không tổ chức tiệc phúc thì sẽ bị người trong thôn cười chê là bất hiếu.

Hơn nữa, dạo gần đây công việc kinh doanh của chú ấy gặp nhiều khó khăn, nguồn vốn xoay vòng không đủ, nếu lần này không vượt qua được, công ty của chú ấy sẽ đứng trước nguy cơ phá sản.

Chính vì muốn vượt qua cửa ải khó khăn này mà chú hai mới nghĩ ra biện pháp thăng quan phát tài.

Nghe tiếng "thùng thùng thùng" đầy quái dị phát ra từ quan tài, tôi không nhịn được hỏi chú hai:

“Rốt cuộc chú đã nhốt thứ gì trong quan tài?”

“Cũng không có gì to tát,” chú hai đáp, “Theo lời lão Thần Tiên, chú đặt một con cáo, một con rắn, và một con mèo vào trong quan tài. Ông ta bảo như vậy có thể đổi vận, tăng thế, chiêu tài.”

Nghe vậy, Lão Thất đứng bên cạnh cười lớn ha ha, rõ ràng là đang chờ xem trò hề của chú hai.

“Tôi cũng nghe lời Thần tiên Trương, nhốt một con mèo vào quan tài, quả thật tôi phát tài rồi, nhưng chuyện xảy ra sau đó thì không ai có thể tưởng tượng nổi...”

Lão Thất đã chấp nhận chết, vẫy tay rồi quay lưng bỏ đi, đến lúc này, dường như gã đã buông bỏ tất cả rồi.

Sợ mọi chuyện càng ngày càng khó kiểm soát, tôi vội bảo Ngụy Bằng đi tìm dụng cụ để cạy nắp quan tài.

Khi nắp quan tài mở ra, một mùi hôi thối kỳ lạ bốc lên, bên trong ngoài những con vật còn có một người gỗ lấy từ cái hầm mỏ kia, chú hai đã quay lại hầm mỏ để mang người gỗ này về, định thay thế di hài của ông nội.