Lão Thất khóc lóc nói: “Đừng nhắc nữa, tôi đã tìm Thần tiên Trương rồi, nhưng ông ta hình như cũng phát điên! Sắc mặt xanh xao tím tái, như trúng độc, nói gì cũng không để ý.”
“Ông ta lại bị sao vậy?”
“Ai biết được! Tôi thấy trên cổ ông ta có một dấu răng rất rõ, xanh tím, không biết bị thứ gì cắn!”
Lão Thất lại nói thêm rất nhiều, lộn xộn không rõ đầu đuôi, tôi chẳng để ý tới gã, cũng thật sự không giúp được. Cả nhà gã không nghe lời, tâm địa ác độc, giờ rơi vào tình cảnh này cũng chẳng thể trách ai.
Thấy tôi mãi không để ý, Lão Thất cũng tâm nguội lạnh, ngồi ngay trước cửa nhà tôi mà gào khóc.
Lúc này, người giấy nhỏ mà tôi phái đến chỗ chú hai bất ngờ quay trở lại, ban đầu có mấy con người giấy, nhưng giờ chỉ còn một con trở về, còn bị đốt cháy mất một nửa.
Người giấy nói với tôi rằng chú hai đã ấn định ngày tổ chức tiệc phúc, chính là ngày mai. Chú ấy dự định mở tiệc lớn trong ba ngày ba đêm, mời cả dân trong thôn đến ăn tiệc phúc.
Chẳng lẽ đã tìm thấy hài cốt của ông nội rồi hả?
Nhanh như vậy sao?
Tôi lập tức kéo theo Ngụy Bằng chạy đến nhà chú hai, Lão Thất thấy vậy cũng lì lợm bám theo, cùng tôi đến đó.
Chú hai đã bắt đầu bận rộn chuẩn bị, cho dù trời đã tối rồi, nhưng trước cửa nhà chú ấy vẫn rất náo nhiệt, đồ đạc cho tiệc phúc bày đầy cả sân, còn có một chiếc quan tài rất xa hoa, trên nắp quan tài phủ một lá cờ chiêu hồn khổng lồ che khuất ánh sáng.
Thần tiên Trương cũng ở đó, đúng như lời Lão Thất nói, sắc mặt ông ta đen sạm, xanh xao, trông chẳng khác nào một người chết! Ông ta mặc một bộ đồ đen, đội một chiếc mũ đen kỳ quái, ngồi trên quan tài, gương mặt tối tăm đến đáng sợ, như Diêm La Vương đang canh giữ quan tài.
Thần tiên Trương trông thần bí hơn nhiều, ít nói hẳn, tròng mắt thì đảo liên tục, ánh lên vẻ âm trầm cổ quái!
Điều kỳ quái nhất là trên cổ ông ta có buộc một lá bùa màu vàng, che kín cổ, không thể thấy được dấu răng mà Lão Thất đã nhắc đến.
Lão Thất lại van xin Thần tiên Trương giúp đỡ nhưng ông ta chẳng hề động lòng, thậm chí mí mắt cũng không thèm nhấc lên. Lão Thất tức giận đến phát điên, nghĩ rằng dù sao cũng chẳng còn gì để mất, liền quyết định làm liều!
Lão Thất lao lên, túm lấy cổ áo Thần tiên Trương, định kéo ông ta xuống!
"Ông là đồ già không có lương tâm! Ông lừa mẹ tôi, phá nát gia đình tôi! Vốn dĩ tôi đã hóa giải được chuyện này rồi, chính là ông! Chính ông bày ra cái trò thăng quan phát tài chết tiệt này!"
Thần tiên Trương bị kéo quấy nhiễu, đột nhiên gầm lên một tiếng, miệng ông ta chảy ra chất nhầy nhớp nháp, há miệng phun ra một mùi hôi thối khủng khϊếp, khiến Lão Thất choáng váng đến muốn ngã quỵ.
Nhưng Lão Thất không phục, lấy lại tinh thần rồi xông lên, nhất quyết kéo Thần tiên Trương xuống khỏi quan tài.
Ngay khoảnh khắc Thần tiên Trương bị kéo xuống, từ trong quan tài bỗng phát ra âm thanh trầm đυ.c!
"Thùng—thùng thùng—"
Trong quan tài có thứ gì đó!
Lão Thất cũng giật mình, lùi lại một bước nhưng chưa kịp định thần, từ trong quan tài lại vang lên âm thanh móng vuốt cào lên ván quan tài! Từng tiếng, từng tiếng, sắc bén và chói tai, khiến tôi cũng bất giác cảm thấy đau nhói.
Lão Thất nhận ra có điều không ổn, lập tức chất vấn Thần tiên Trương: "Trong quan tài có gì? Có phải lại là trò quỷ của ông không? Quan tài này nhốt mèo sống phải không?"
Thần tiên Trương nhe răng trợn mắt nhưng tuyệt nhiên không nói một lời nào.
Tôi càng nhìn càng cảm thấy có gì đó không ổn nên vội vàng nói với Ngụy Bằng: “Thần tiên Trương này có gì đó không ổn, ông ta có mùi như xác chết, mất kiểm soát và dường như trở nên cứng nhắc, em vào nhà chú hai tìm chút gạo nếp và tìm một cái chén sứ tới đây!”
Ngụy Bằng sợ hãi đến mức co giò chạy mất dạng như bôi dầu trơn dưới chân.
Chẳng bao lâu, chú hai cũng bị kinh động, chú ấy mặt mày hầm hầm tức tối chạy đến.
“Làm cái gì đấy?! Các người đang làm cái gì đấy?!”
Chú hai rống giận, chỉ tay vào mũi tôi rồi chửi ầm lên! Nhưng tôi lại cảm thấy chú ấy có chút đắc ý, bởi cuối cùng cũng tìm được cơ hội để mắng tôi.
“Ngụy Lai à, Ngụy Lai! Cái thằng cha chẳng bao giờ lo chuyện gì của mày không ra mặt, còn mày lại dám xen vào chuyện của tao? Ở nhà họ Ngụy này, đến lượt mày quản à?”