Lại là một trận chiến căng thẳng, xong việc tôi kiệt sức, thϊếp đi lúc nào không hay.
Nhưng không biết vì sao, đêm ấy tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi, kiệt quệ đến khó chịu!
Rõ ràng tôi đã rất buồn ngủ, nhưng đầu óc lại hỗn loạn, rất nhiều lần suýt rơi vào giấc ngủ sâu thì lại nghe thấy tiếng một người đàn ông gọi tên mình.
"Ngụy Lai... Ngụy Lai…"
Kiểu một tiếng nhẹ một tiếng nặng, âm thanh ấy tựa như muốn câu hồn khiến thần kinh tôi sắp hỏng rồi. Tôi cố gắng tỉnh dậy nhưng lại chẳng thể tỉnh!
Rốt cuộc, ai đang gọi tôi vậy?
Cứ như thế, tôi bị tra tấn cả đêm, trằn trọc trong cơn mộng mị kỳ quái ấy. Cuối cùng, khi trời hừng đông, tôi cũng mở mắt ra được. Quay đầu lại, tôi thấy Mặc Sâm đang nằm bên cạnh, dịu dàng vuốt ve vùng bụng tôi.
Khoảnh khắc đó, chúng tôi trông hệt như một cặp vợ chồng mới cưới.
Nhưng Mặc Sâm nhanh chóng nhận ra điều bất thường, nghiêm nghị hỏi tôi: “Cô có gặp phải thứ gì âm khí nặng vào hôm qua không?"
"Không có." Tôi cũng hoang mang không kém: "Chỉ toàn là mấy cô hồn dã quỷ, tôi đều đối phó được. Lúc đó cũng chẳng thấy có gì kỳ lạ, chỉ là tối qua cứ như gặp ác mộng vậy..."
Mặc Sâm rút một sợi tóc của tôi, quấn quanh ngón tay hắn rồi nói: “Cô đã mất nửa sợi hồn phách, tuy không phải chuyện gì lớn nhưng dễ khiến cô xao lãng và không tập trung."
Nói rồi, hắn tiện tay nhổ một sợi tóc của mình, buộc chung với tóc tôi và bảo rằng nó có thể giúp trấn an tinh thần và bảo vệ tôi. Còn nói nếu có chuyện gì xảy ra, hắn sẽ lập tức cảm nhận được.
Lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp, tưởng rằng hắn đang quan tâm tôi. Ai ngờ câu nói tiếp theo của hắn đã làm lòng tôi nguội lạnh như tro tàn: "Cái thai hồ ly phát triển khá nhanh, tháng này có thể sẽ rất nghịch ngợm, cô sẽ nôn nhiều, còn dễ bị chóng mặt, nhớ cẩn thận, đừng để tổn hại đến nó."
"Ừm..."
Tôi đáp nhạt nhẽo, ngẩng đầu lên thì đã không thấy bóng dáng Mặc Sâm đâu nữa.
Mấy ngày sau, phía chú hai cũng chẳng xảy ra chuyện gì bất thường nhưng tôi ốm nghén rất dữ dội. Các người giấy nhỏ mà tôi phái đi cũng không điều tra được tin tức gì mới.
Bẵng đi vài hôm, Lão Thất lại xuất hiện, trông chẳng khác gì một kẻ lang thang với bộ dạng bẩn thỉu và đầu tóc rối bù. Gã lao thẳng vào nhà tôi, hoảng hốt đến mức quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa như thể gặp quỷ.
Tôi vốn đã quen với trò này của gã, chỉ lạnh lùng nhìn, không kiềm được buông lời mỉa mai:
"Đừng có giống mấy con heo nái mặc áo ngực, hết chiêu này lại đến chiêu khác! Quỳ lạy như vậy định buộc tội tôi chắc? Tôi chịu không nổi đâu, có gì thì nói thẳng ra!"
Lão Thất run rẩy, lắp bắp nói:
"Là chuyện mẹ tôi... Chuyện bà ấy làm hôm đó! Không phải bà ấy từng nhốt một con mèo sống vào quan tài sao? Đúng là gia đình tôi đã nhận được một khoản tiền phi nghĩa, nhưng mẹ tôi… bà ấy xảy ra chuyện rồi!"
Tôi nhíu mày, lạnh giọng:
"Chuyện này chẳng phải các người đã bảo tôi đừng nhúng tay vào từ lâu rồi sao?"
Lão Thất nói nhà gã trúng một khoản tiền từ trên trời rơi xuống, nhưng đến nhanh đi cũng nhanh. Mẹ gã đột nhiên mắc một căn bệnh kỳ lạ: ban ngày không thể ra ngoài, ban đêm thì hưng phấn đến mức khó ngủ, như một con quái vật ăn hết tất cả những thứ có dính máu trong nhà! Thậm chí suýt nữa ăn cả Lão Thất.
Lão Thất khổ không nói nên lời, đành trói mẹ mình lại đưa đến bệnh viện chữa trị, bác sĩ bảo mẹ gã mắc nhiều căn bệnh hiếm gặp, cộng thêm bệnh tâm thần nghiêm trọng.
Cứ như vậy, số tiền phi nghĩa từ trên trời rơi xuống của Lão Thất chẳng mấy chốc mà hết sạch!
Chỗ chôn quan tài còn mọc lên lông mèo dài vài centimet, dùng lửa đốt cũng không xong vì qua một đêm lại mọc ra!
Điều đáng sợ hơn chính là, Lão Thất nói gã đã thờ cúng nữ thi kia, mỗi đêm đều mơ thấy cô ấy, trong mơ cô ấy hóa thành một miêu nữ, toàn thân toàn là lông, tứ chi thì như người, hằng đêm quấn lấy gã triền miên.
Tôi biết, tất cả đều là quả báo cho việc mẹ gã muốn thăng quan phát tài.
Nữ thi đó không đi, ngược lại còn bị con mèo kia trói buộc.
Tôi lắc đầu, nói không có cách nào giải quyết, chuyện này vốn dĩ ngay từ đầu họ đã tự ý quyết định, hiện tại tôi cũng không quản được nữa! Tôi chỉ có thể bảo gã đi tìm Thần tiên Trương.