Chương 25: Người Gỗ

Vào khoảnh khắc nắp quan tài bị đẩy ra, mấy tên áo đen chẳng còn dám thở mạnh, xung quanh bỗng dưng mất điện, cả không gian chìm vào bóng đêm sâu thẳm.

Một cái đèn hỏng rồi thì còn có lý do, hai cái đèn hỏng cũng có thể xem như trùng hợp, nhưng toàn bộ đèn đều đồng loạt tắt ngấm… Bầu không khí quỷ dị không một tiếng động đánh úp lại.

Thần tiên Trương khẽ kêu lên:

“Mau! Mau kiểm tra thi thể, tối om thế này, đừng để ông ta ‘chạy’ mất!”

Chú hai trợn mắt, há hốc mồm:

“Ông nói cái gì vậy? Xác chết làm sao mà chạy được? Ba tôi đã chết bao nhiêu năm rồi!”

Thần tiên Trương bất đắc dĩ thở dài, không buồn tranh luận, chỉ quát lớn: “Nếu ông còn muốn giữ mạng thì nghe lời tôi đi!”

Tôi cũng căng thẳng, hiểu được Thần tiên Trương đang lo cái gì.

Ở những nơi được gọi là thánh địa dưỡng thi thế này, quan tài lại không chôn xuống đất, không khí khô ráo không khiến thi thể phân hủy nên xác chết rất dễ hóa xác sống…

Chú hai lao lên nhìn thoáng qua bên trong quan tài, nhưng vừa nhìn thấy đã giật lùi mấy bước! Sau vài giây chững lại, ông ta lại lao tới, cúi sát nhìn lần nữa.

Mọi người đều nín thở, tưởng rằng sẽ có cảnh tượng kinh hãi hay sự việc chấn động nào xảy ra, thế nhưng, trong quan tài chẳng có thi thể của ông nội! Thay vào đó là một người gỗ.

Người gỗ toàn thân đen bóng, từ bên trong chảy ra dầu nhầy nhụa, thoạt nhìn như một xác chết béo bị khô quắt lại, chẳng qua bề mặt mang những đường vân gỗ.

Người gỗ có tứ chi dài như người thường, chiều cao cũng tương đương với đàn ông trưởng thành, chỉ có phần đầu là cồng kềnh nặng nề, ngũ quan được điêu khắc không rõ ràng, đôi mắt rất nhỏ, miệng sưng phồng lớn, tạo cảm giác quái gở, khó tả.

Chú hai choáng váng lao tới nhấc bổng người gỗ lên, lật tung cả quan tài nhưng chẳng tìm được thi thể của ông nội.

Chú hai rống to lên: “Sao lại thế này? Ba tôi đâu? Ba tôi đâu rồi? Ba tôi đi đâu rồi?”

Đúng là cảnh bà già chui vào ổ chăn – khiến người ta không nhịn được cười! Đã ngần này tuổi đầu mà còn lăn xả khắp nơi tìm cha!

Hạ Minh nghĩ rằng chú hai lú lẫn bèn nhẹ nhàng khuyên nhủ:

“Ba à, có khi nào ba nhớ lầm không? Chắc thi thể không được đặt ở đây đâu.”

“Không thể nào! Sao tao có thể lầm được? Chính tao là người gọi người khiêng quan tài đến nơi này!”

Ở bên cạnh, kẻ quái dị bị lưới bắt giam cất tiếng rêи ɾỉ, âm thanh quái lạ khiến ai cũng khó hiểu hắn đang nói gì.

Thần tiên Trương thở phào nhẹ nhõm: “Nếu đã không tìm thấy thi thể, chuyện này xem ra không thể giải quyết được, thôi, chúng ta về trước đi!”

Chú hai gần như phát điên:

“Sao lại như vậy? Rõ ràng tao đặt thi thể ở đây, sao lại biến mất được!”

Hạ Minh đề nghị: “Con đoán kẻ quái dị kia biết gì đó, mang hắn về trước rồi tính tiếp.”

Chú hai đành phải từ bỏ, chuẩn bị dẹp đường về nhà, tôi và Ngụy Bằng vội trốn đi, chờ bọn họ đi khỏi liền chạy vào xem, bên trong quan tài quả thật không còn gì, thậm chí không có cả dấu vết phân hủy của thi thể, sạch sẽ đến khó tin.

Ngụy Bằng hiếm khi thông minh, liếc qua đã nhận ra vấn đề:

“Chuyện này chứng tỏ thi thể ông nội đã sớm bị trộm, từ đầu đến giờ trong quan tài chỉ có người gỗ này thôi sao?”

“Ai lại trộm chứ? Liệu có phải chú hai đang nói dối không?”

“Chị thấy không giống! Con người chú hai tuy không tốt, nhưng chẳng khôn ngoan đến mức bịa ra chuyện này, chú ấy hình như cũng chẳng có lý do gì.”

Tôi đẩy nhẹ người gỗ một chút, phát hiện nó nặng hơn tôi nghĩ, toàn thân tiết ra dầu trơn, sờ lên thấy dính nhớp nháp, bề mặt gỗ không nhẵn mà thô ráp, sần sùi. Điều đặc biệt nhất là người gỗ này dường như được tạc từ loại gỗ kỳ lạ nào đó nên toả ra mùi hương nhàn nhạt.

Tôi tò mò hỏi Ngụy Bằng: “Ngụy Bằng, em từng thấy người gỗ này ở đâu chưa?”

“Em làm gì thấy!” Ngụy Bằng cảm thấy kỳ lạ, nhìn người gỗ một hồi rồi bất chợt buông một câu: “Liệu có khi nào… nó ăn mất thi thể ông nội rồi không?”

Câu nói của Ngụy Bằng khiến tôi giật mình hoảng sợ, đồng thời trong lòng dấy lên một cảm giác lạ lùng khó diễn tả.

“Tại sao chị lại cảm thấy người gỗ này có chút quen thuộc? Hình như… đã thấy ở đâu đó rồi, cái mùi hương này cũng khiến người ta thấy quen thuộc.”

Ngụy Bằng cười chế giễu tôi:

“Người nào chị cũng thấy quen cả! Người sống thì chị nói chuyện, ma quỷ chị cũng bắt chuyện được.”

Ngụy Bằng kéo tôi đi, tôi định đậy nắp quan tài lại trước khi đi, nhưng Ngụy Bằng thấy phiền phức, kéo mạnh tôi một cái, giục tôi nhanh chóng rời khỏi.

Làn da mềm mại của tôi bị người gỗ cắt qua, máu chảy ròng ròng xuống, từng giọt rơi lên người gỗ. Kỳ lạ thay, máu lập tức bị người gỗ hút sạch không chừa một giọt.

Mơ màng, tôi bỗng nghe thấy giọng một người đàn ông vang lên trong đầu:

“Ngụy Lai…”

Tôi giật mình, rùng mình một cái, cảm giác lạnh lẽo không hiểu từ đâu ập tới!

“Ngụy Bằng, vừa rồi em gọi chị phải không?”

“Em không có! Em gọi chị làm gì?” Ngụy Bằng nhìn tôi căng thẳng, thậm chí có chút chán ghét.

“Vậy em có nghe thấy ai gọi chị không?”

Ngụy Bằng chẳng buồn trả lời, chỉ kéo tôi chạy ra ngoài, đến khi rời khỏi hẳn hầm mỏ mới thở hồng hộc rồi càu nhàu: “Chị đừng dọa em nữa! Từ nhỏ chị đã nghe thấy âm thanh kỳ quái, nhìn thấy âm hồn, em đã bị chị hù đến phát sợ! Mau về nhà thôi.”

Về đến nhà, chúng tôi kể chuyện này cho bà nội nghe, bà cũng cảm thấy chú hai thật sự không tìm thấy thi thể của ông nội, thế nên yên tâm, không hỏi thêm gì nữa.

Lúc này, Mặc Sâm cũng trở về. Hắn vừa bước lên lầu đã cởi sạch quần áo, bảo tôi giúp hắn bôi thuốc.

Vết thương của hắn vẫn chưa lành, còn có dấu hiệu sưng đỏ và mưng mủ, nhìn qua cũng đủ biết cô nhỏ Phượng Nhan của hắn đã ra tay rất tàn nhẫn.

Hắn dường như vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt dầm dề, người dưới chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm lỏng lẻo, để lộ đường nét quyến rũ của cơ bụng và đường "V-line" sắc sảo.

Trời ơi.

Sao mỗi ngày hắn lại nghĩ ra một chiêu mới để quyến rũ tôi thế này?

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh bôi thuốc cho hắn, nhưng ánh mắt không tự chủ được mà cứ ngó ngó xuống, lại ngẩng lên, rồi lại nhìn xuống… Bất tri bất giác, mặt tôi đã đỏ bừng, lan đến tận vành tai.

Mặc Sâm hờ hững hỏi tôi về chuyện xảy ra hôm nay:

“Cô đã cắm chiếc đinh xương đó vào hài cốt của Ngụy Quân chưa?”

“Chưa. Hôm nay bọn tôi đi theo chú hai để tìm thi thể ông nội, nhưng chẳng thấy gì cả. Bên trong quan tài trống không, chỉ có một người gỗ.”

“Mấy thứ đó do Ngụy Chiêu giấu đi à?”

"Chính chú ấy cũng không biết, nhưng sợ là cố tình diễn kịch, nên tôi đã xé mấy người giấy nhỏ, lén bám theo bọn họ xem tiếp theo họ định làm gì."

“Cô làm tốt lắm."

Mặc Sâm đột nhiên xoa đầu tôi, như đang vuốt ve một con thú cưng khiến tôi ngây ngẩn cả người.

Tôi mất hết cốt khí, không những cười, mà trong lòng còn cảm thấy hả hê một cách kỳ lạ!

Bỗng nhiên! Hắn hơi động đậy, chiếc khăn tắm lỏng lẻo liền trượt xuống… Tôi giật mình hét toáng lên, vội vàng đưa tay che mắt!

"Gào cái gì mà gào?" Mặc Sâm liếc tôi, lạnh lùng: "Cũng đâu phải lần đầu tiên cô thấy."

Hắn khẽ hừ một tiếng, rồi bất ngờ nhấc bổng tôi lên, quăng thẳng lên giường. Thân hình cao lớn của hắn liền áp xuống, chặt chẽ ép sát tôi, không chừa bất kỳ khe hở nào…

Giữa khung cảnh mập mờ, hắn thì thầm bên tai tôi: "Trên giường vẫn tốt hơn, mềm mại. Trong quan tài cứng ngắc quá."

Vừa nói, hắn vừa nhéo nhẹ một cái khiến tôi không kiềm được mà rên khẽ thành tiếng.

Mặc dù xấu hổ nhưng tôi phải thừa nhận rằng mình không còn phản kháng như trước, ngược lại, tôi dần quen với sự hiện diện của hắn và càng lúc càng bị hắn thu hút… từng chút một.