Đây thật sự không phải nơi tốt lành gì!
Mấy chục năm âm khí hội tụ, hơn 50 mạng người cứ lởn vởn không tan, tạo thành một vùng đất tụ âm.
Đừng nói đến thi thể con người, ngay cả xác súc vật chết ở đây cũng không thể yên ổn, nơi này đúng là một thánh địa dưỡng thi.
Thần tiên Trương còn hiểu rõ sự huyền bí và bí mật của nơi này hơn cả chú hai, khi vừa bước đến cửa hầm mỏ, ông ta dừng lại, làm một vài động tác kỳ lạ, chăm chú nhìn vào trong hầm, miệng lẩm bẩm những câu gì đó mà tôi nghe không rõ.
Tôi cố gắng lắng nghe, phải vài phút sau mới nghe ra ông ta đang niệm "tâm kinh trừ tà".
Thần tiên Trương thấp thỏm hỏi chú hai: "Nhiều năm rồi, anh không đến xem thi thể? Cũng không cúng bái gì à?"
Chú hai lắc đầu: "Nơi này vắng vẻ, hẻo lánh, tôi chưa từng đến."
Thần tiên Trương tỏ vẻ khâm phục: "Dù gì đây cũng là ba anh, người thường chết đi ít ra mỗi năm cũng phải cúng một lần. Không thì cũng phải có bài vị mà thờ phụng chứ?"
Chú hai không cho là đúng:
"Ông già nhà tôi khác người thường, ông ấy chết sớm, lại chết oan chết uổng, người ta muốn ông chết ngay canh ba, chết rồi cũng không có chốn nương thân, đến cả nơi đặt thi thể cũng không có, chúng tôi còn biết làm gì?"
Thần tiên Trương định nói thêm vài câu lại bị chú hai chặn miệng.
"Được rồi, lão thần tiên! Tôi biết ông có năng lực phi phàm, làm chuyện này với ông dễ như trở bàn tay. Nhanh chóng làm việc chính đi, chuyện này thành công thì tốt cho cả ông lẫn tôi, ông nói có phải không?"
Thần tiên Trương được tâng bốc đến mức quên sạch những lo lắng của mình. Ông ta thắp ba nén nhang cắm ở cửa hầm mỏ, rồi hiên ngang dẫn chú hai đi vào bên trong.
Ba nén nhang này là để cho những cô hồn dã quỷ trong hầm mỏ ăn, bọn họ bị bỏ mặc nhiều năm, chẳng ai cúng bái, chỉ có thể chen chúc giành giật thức ăn với các hồn ma khác bên ngoài.
Ba nén nhang nhỏ bé ấy làm sao đủ cho bọn họ?
Chẳng bao lâu, cả một đám đông âm hồn đen kịt bị mùi nhang thu hút kéo đến, phát ra những âm thanh kỳ quái trong bóng tối, khiến những bụi cỏ ở cửa hầm không ngừng lay động.
Ngụy Bằng chẳng thấy quỷ ảnh nào, còn luôn miệng nói gió ở đó lớn quá, làm cỏ dại nghiêng ngả, hoàn toàn không tỏ vẻ sợ hãi gì cả.
Tôi kéo Ngụy Bằng bước theo chú hai vào trong, vừa tới cửa hầm, tôi và Ngụy Bằng đã cảm thấy có thứ gì đó kéo lấy mắt cá chân mình!
Tôi cúi đầu nhìn xuống, giật mình thấy một khuôn mặt còn đáng sợ hơn cả ma quỷ, đang hung hãn trừng mắt nhìn chúng tôi!
Mặt hắn bị cháy xém, biến dạng đến mức không thể nhận ra, ngũ quan chẳng còn!
Chỉ có đôi mắt là lộ ra nhưng cũng là do mí mắt bị dao rạch ra mà thành, thoạt nhìn một to, một nhỏ, chảy máu đỏ lòm, trừng trừng nhìn tôi và Ngụy Bằng. Cảnh tượng này khiến Ngụy Bằng hoảng hốt ôm chặt lấy tôi, như con khỉ leo lên người tôi, bám chặt.
Tên đó trông như một con quái vật, rất nhanh nhẹn, chui qua giữa hai chân chúng tôi rồi phóng chạy mất! Hắn di chuyển cực kỳ nhanh, hai chân không còn nữa, chỉ dựa vào đôi tay để bò nhưng tốc độ lại đáng kinh ngạc.
"Chị! Chị ơi, có quỷ! Có quỷ thật!"
Ngụy Bằng sợ đến mức mất cả hồn vía, hai chân run rẩy.
"Em nhỏ tiếng thôi!" Tôi tặng nó một cái tát: "Em hét còn khủng bố hơn cả cái người đó!"
"Người gì chứ? Đó mà là người sao? Cái đó còn đáng sợ hơn cả quỷ! Chị, chị có nhìn thấy không? Toàn thân hắn bị cháy, làm gì giống con người nữa."
Nhưng tôi nhìn là biết ngay, đó đích thị là con người, chỉ là cuộc đời của hắn còn thê thảm hơn cả ma quỷ. Tất cả mọi người đều sợ hắn, nên hắn chỉ còn cách trốn vào hầm mỏ để sống.
Nhưng tại sao hắn lại chạy nhanh đến vậy?
Khi chúng tôi còn đang thắc mắc, bỗng nghe thấy một tiếng gầm nhẹ từ phía trước vọng lại, dường như phát ra từ nhóm người của chú hai!
Tôi và Ngụy Bằng vội bước nhanh đến. Khi đến nơi, chúng tôi thấy chú hai đã dừng lại ở độ sâu khoảng 50 mét trong hầm. Họ bật đèn điện sáng trưng, soi chiếu mọi ngóc ngách trong hầm để tìm quan tài của ông nội.
Hầm mỏ tối tăm hàng chục năm bỗng trở nên sáng trưng, khiến những con côn trùng nhỏ xung quanh hoảng loạn bay tán loạn. Toàn bộ khung cảnh bên trong hầm mỏ dần hiện ra trước mắt chúng tôi.
Trên mặt đất đầy những thứ đen sì, lấm bẩn, còn dính cả thứ chất lỏng đen nhầy nhụa không rõ là gì. Tôi thấy Hạ Minh dùng một cây gậy khều thử, chất lỏng ấy bám vào gậy, có độ đàn hồi, kéo thành sợi dài trông rất kỳ dị.
Ngoài ra, trong hầm mỏ còn có một số bộ xương trắng của các loài gia súc. Trông chúng không lớn lắm, chủ yếu là những loài quen thuộc như gà, vịt, ngỗng, hoặc những con lợn rừng to khỏe.
Chú hai suy đoán: "Tôi nghe nói trong hầm mỏ này có một gã điên bị bỏng nặng sống ở đây. Chắc mấy thứ này là xương còn sót lại sau khi hắn ăn."
Thần tiên Trương không nói gì, bầu không khí bỗng trở nên kỳ lạ. Tôi lén quan sát từ phía sau, phát hiện ông ta đang chăm chăm nhìn vào một chiếc quan tài, đứng bất động không nhúc nhích.
"Lão thần tiên? Lão thần tiên!"
Chú hai trêu ông ta: "Ông đang nghĩ gì mà xuất thần đến vậy?"
Thần tiên Trương bối rối: "Tôi cảm thấy lần này hung khí, sát khí đều rất nặng, hôm nay không thích hợp để quật mộ, hay là để lần sau đi?"
"Ông chẳng phải mới nói cách đây vài hôm rằng hôm nay là ngày thích hợp nhất sao? Chúng ta đã đến tận đây rồi, đừng chần chừ nữa, mọi thứ đều chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ mở quan tài thôi!"
Chú hai phất tay, ra hiệu cho mấy người mặc đồ đen đến mở nắp quan tài.
Đó là một chiếc quan tài sơn đen với hoa văn đỏ, trên thân quan tài vẫn còn quấn dây thừng bằng gai dầu, chắc là bát tiên khiêng quan tài đến đây trước đây sợ quá mà vội vàng bỏ chạy.
Phần dây thừng trên quan tài hầu hết đã bị oxy hóa, chỉ cần chạm nhẹ là đứt, nhưng chiếc quan tài vẫn nguyên vẹn, rất chắc chắn.
Bên trong hầm cũng khô ráo, không hề ẩm ướt, hơn nữa trên bề mặt quan tài còn phủ một lớp chất lỏng đen nhầy nhụa, có lẽ chính lớp này đã bảo vệ quan tài khỏi sự tấn công của côn trùng, rắn rết và kiến.
Mấy người mặc đồ đen dùng dụng cụ chuyên nghiệp để nạy đinh quan tài, chuẩn bị đẩy nắp quan tài ra thì từ đâu bỗng xuất hiện một bóng đen lao thẳng vào chiếc quan tài!
Tôi còn tưởng Mặc Sâm đã đến, không ngờ lại là gã quái nhân bị bỏng kia.
Hắn lao ra như một mũi tên, "phịch" một tiếng đáp mạnh lên nắp quan tài, dính chặt lên đó như một đống thịt bầy nhầy.
Hắn ra sức bảo vệ quan tài của ông nội, không cho bất kỳ ai mở ra, hình dáng dữ tợn, gương mặt méo mó của hắn khiến tất cả chúng tôi sợ hãi lùi lại ba bước. Ngay cả thần tiên Trương, người từng trải, cũng sợ tái mặt.
"Đi thôi, hôm nay chắc chắn không mở quan tài được rồi, tình huống bất ngờ, chúng ta mau rời khỏi đây!"
Nhưng chú hai không chịu, ánh mắt lưu luyến nhìn chiếc quan tài của ông nội, nhíu mày, cắn răng, quyết tâm không bỏ đi.
"Không được, cơ hội thế này không dễ gì có được. Tôi nhất định phải lợi dụng đúng ngày hôm nay."
Ngày hôm nay? Là ngày mấy nhỉ?
Thần tiên Trương cũng đành bó tay, phải nghe theo chú hai. Ông ta ra lệnh cho mấy người mặc đồ đen dùng dùi điện làm gã quái nhân bất tỉnh.
Gã quái nhân co giật dữ dội, ánh mắt căm thù dán chặt vào chú hai, như thể muốn nói điều gì, nhưng đôi môi bị bỏng của hắn không phát ra được bất kỳ âm thanh nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn.
"Cạch!"
Một tiếng động nặng nề vang lên, nắp quan tài bị đẩy ra. Chú hai hớn hở cười.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau lên, đẩy nắp quan tài ra, thời gian cũng không còn sớm nữa."
Vừa dứt lời, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, âm thanh giống như tiếng sấm nhưng cũng giống tiếng nổ mạnh, vọng đến từ miệng hầm cách đó vài chục mét nên mọi người không nghe rõ lắm.