Nếu tôi muốn biết sự thật về cái thai hồ ly trong bụng thì nhất định phải tìm được di hài của ông nội!
Hiện tại… chẳng phải là thời cơ hay sao?
Tôi lảng tránh ánh mắt của Mặc Sâm, trong lòng đã hình thành một kế hoạch nhưng kế hoạch này không phải để ngăn chú hai, mà là giúp chú hai một tay.
Có lẽ nhờ đó, tôi sẽ biết được bí mật của cái thai!
Mặc Sâm không nhận ra ý đồ của tôi, vung tay, kéo eo tôi, khiến tôi ngã nhào vào lòng, ngồi lên đùi hắn.
Hắn nhìn tôi, đôi mắt sắc sảo của hắn đầy mê hoặc và nguy hiểm, giống như một yêu quái có thể câu lòng người, làm miệng lưỡi tôi khô đắng.
Tôi chống tay lên ngực hắn, đẩy ra nhưng hai tay lại như sắt bị nam châm hút chặt, dán chặt lên ngực hắn không rời.
"Anh… anh cách xa tôi ra!"
"Hừ." Hắn cười lạnh một tiếng, hít nhẹ mùi hương trên người tôi: "Người cô không còn mang mùi của tôi, điều này không tốt cho cô."
"Anh..."
Tôi còn chưa kịp phản bác, hắn đã đẩy tôi nằm xuống giường, thân hình cao lớn phủ lên, nháy mắt làm tôi không dám thở mạnh.
Không ngờ hắn lại nói một câu kinh người: "Lần này thử trên giường xem sao?"
Tôi xấu hổ nhìn hắn, thầm nghĩ hắn bị thương như vậy mà vẫn còn tâm trạng nghĩ đến chuyện này sao?
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, chiếc giường rung lắc cuối cùng cũng dừng lại, trên người tôi lại đầy mùi hương của hắn, đến cả cái thai trong bụng cũng cảm thấy thoải mái, như đang nhảy múa bên trong.
Hắn đứng dậy rời đi, chẳng hề ôn tồn tý nào, lúc gần đi dặn dò tôi một câu:
"Trong hai ngày tới, Ngụy Chiêu sẽ đào di hài của Ngụy Quân ra. Cô tìm cách theo dõi ông ta, nếu không ngăn được, hãy đóng thứ này vào đỉnh đầu của Ngụy Quân."
Hắn xòe tay, đưa cho tôi một chiếc đinh xương màu trắng ngà.
"Đây là cái gì?"
"Cô không cần biết, cứ làm theo lời tôi."
Nói rồi, Mặc Sâm lại biến mất không thấy bóng dáng đâu.
Tôi cầm chiếc đinh xương đi xuống lầu, bà nội thấy tôi vẫn bình an vô sự thì cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi kể lại tất cả những gì Mặc Sâm đã nói với tôi cho bà nội nghe, còn nội từ trước đến giờ luôn bảo tôi nghe lời Mặc Sâm, thuận theo hắn, còn đặc biệt gọi Ngụy Bằng đi cùng tôi.
“Chú hai con là người như vậy đấy, không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua đâu. Con cứ nghe lời cậu ta, tối nay qua đó với Ngụy Bằng xem bọn họ đang giở trò gì.”
Ngụy Bằng xung phong nhận việc, nói: “Đi thôi, vừa nãy đánh thằng Hạ Minh kia em vẫn chưa đã tay! Em đã thấy chướng mắt thằng nhãi đó từ lâu rồi. Anh rể quả là oai phong, lúc đánh nhìn mà thấy phấn khích!”
Tôi ngạc nhiên nhìn nó: “Anh rể gì hả? Em uống bao nhiêu ly mà nói bậy bạ vậy?”
“Chẳng phải là cái vị thần tiên kia sao! Ấn quan hệ của hai người mà nói, em không nên gọi anh ấy là anh rể à?”
Tôi lườm nó một cái, giận đến nỗi tim đập nhanh hơn.
“Em bớt nói linh tinh đi! Đúng là tự dát vàng lên mặt mình, câu này mà để anh ta nghe được, chắc chắn sẽ mắng em không biết xấu hổ, còn bảo em tự bắt quàng làm họ nữa!”
Trong lòng Mặc Sâm, nhà họ Ngụy chúng tôi chỉ là kẻ thù, làm gì có chuyện anh rể với chẳng anh rể!
Ngụy Bằng không chịu thua, còn định nói gì đó nhưng tôi đã nhanh chóng bịt miệng nó lại, kéo ra khỏi nhà.
Chúng tôi lái xe đến nhà chú hai, vừa hay gặp chú đang lái xe đưa Hạ Minh về. Hạ Minh bị gãy xương, mặt mũi bầm dập, trông thật đáng thương.
Chú hai bất đắc dĩ mắng hắn ta, nói hắn ta không có chút bản lĩnh, là một kẻ vô dụng, không đáng mặt đàn ông.
Hạ Minh cúi đầu, vẻ mặt nhẫn nhịn, không dám phản bác lấy một câu.
Chuyện thế này không phải lần đầu, Hạ Minh làm rể ở nhà này, chịu không ít khổ cực. Trước đây tôi cũng thấy tội nghiệp, cảm thấy điều này làm tổn hại lòng tự trọng của một người đàn ông, nhưng sau khi biết rõ nhân phẩm hắn ta – bên ngoài cáo mượn oai hùm, kiêu căng ngạo mạn - tôi lại thấy những khổ cực này là đáng đời hắn ta!
Nhân lúc bọn họ vào nhà, tôi vội vàng xé hai người giấy, dán vào gót chân chú hai để chúng theo vào trong.
Người giấy thông linh với tôi, giống như hai cái máy nghe lén, truyền toàn bộ cuộc trò chuyện giữa chú hai và Hạ Minh vào tai tôi.
Chú hai tự tin nói: “Bên này tao đã sắp xếp xong cả rồi. Thần tiên Trương cũng bảo pháp tràng đã chuẩn bị xong, chỉ còn thiếu di hài của ba tao thôi. Bên mày chuẩn bị ổn thỏa cả chưa?”
“Ổn cả rồi ạ!” Hạ Minh miệng sưng vù, nói không rõ ràng:
“Ba à, theo lời ba dặn, con đã vào núi tìm người bắt được một con hồ ly trắng, thêm cả loài chồn vàng, rắn dài, mèo đen, con cũng đã bắt đủ!”
Trời đất, đúng là chú hai gan thật, lại chuẩn bị nhiều chủng loại như vậy!
Chú hai nghe xong vui mừng ra mặt, giọng nói lộ rõ vẻ hưng phấn không thể giấu được.
“Thần tiên Trương bảo rằng muốn cầu gì thì phải chuẩn bị cái đó. Dù tao chuẩn bị chưa nhiều nhưng cũng không thể làm quá, vật cực tất phản, chúng ta phải thận trọng.”
“Đúng đúng đúng, ba nói đúng lắm! Hết thảy đều nghe theo ba!”
Hai người lại bắt đầu tâng bốc nhau, tuy chú hai không ưa gì Hạ Minh nhưng lại rất thích cảm giác được tôn sùng như vậy. Trong nhà chú hai có tiền, có chút quyền lực, còn Hạ Minh ở nhà này chẳng khác gì cái bao cát chịu đòn.
Nói chuyện một lúc, Ngụy Miễu Miễu lái xe về đến.
Cô ta là con gái một của chú hai, từ nhỏ được chú nuông chiều nên tính tình kiêu ngạo, ăn sung mặc sướиɠ. Từ bé tôi đã không thân thiết với cô ta, luôn cảm thấy cô ta chẳng coi ai ra gì.
Chú hai sợ cô ta lấy chồng xa, bản thân sẽ cô đơn, nên mới chọn Hạ Minh làm con rể ở rể.
Thấy Hạ Minh bị thương, Ngụy Miễu Miễu chẳng những không quan tâm, mà còn nổi cơn thịnh nộ, buông lời mắng nhiếc rất khó nghe. Vậy mà Hạ Minh cũng không giận, vẫn dịu dàng dỗ dành cô ta.
Tôi nghe mà không chịu nổi, liền gọi hai người giấy về, rồi cùng Ngụy Bằng ngồi canh suốt một đêm trong xe.
Khoảng hơn 4 giờ sáng, chú hai và Hạ Minh lén lút ra ngoài, lái xe đón Thần tiên Trương cùng mấy người đàn ông mặc đồ đen khác, rồi đi thẳng đến sau núi.
Ở phía sau núi có một nhà tang lễ bỏ hoang, giờ đã trở thành vùng đất cằn cỗi sỏi đá, chẳng ai dám bén mảng đến, chú hai lại tỏ ra rất quen thuộc, dẫn đường thẳng đến đó.
Tôi nghĩ rằng chú hai đã giấu thi thể ông nội ở nhà tang lễ bỏ hoang, nhưng không ngờ chú lại dẫn bọn họ đi sâu hơn nữa, vào một hầm mỏ bị lãng quên nằm trong khu vực hẻo lánh ở sau núi đó.
Hầm mỏ này cũng đã bị bỏ hoang rất lâu, xung quanh cỏ dại mọc um tùm, bầu không khí âm u, nặng nề. Từ xa nhìn lại, ở cửa hầm thấp thoáng mười mấy đôi mắt xanh lè trong bóng tối đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi kéo tay Ngụy Bằng hỏi:
“Em có nhìn thấy không?”
Ngụy Bằng rùng mình:
“Thấy cái gì? Đen thùi lùi à, thấy được gì? Đừng hù em chứ!”
“Trong hầm mỏ có mười mấy đôi mắt xanh rờn mà em không thấy à?”
“Em không thấy, gần đây em xui xẻo lắm, còn lỡ với bạn gái đang bị dâu, linh cảm yếu đi nhiều rồi!”
Tôi lườm nó, mắt lật trắng lên tận trần, chẳng có tâm trạng nghe chuyện tình trường của nó.
Ngụy Bằng dùng điện thoại tra cứu, biết được hầm mỏ này đã bị bỏ hoang từ những năm 1970. Nguyên nhân bỏ hoang là do từng xảy ra một vụ tai nạn nghiêm trọng, sau đó thường có mấy vụ quỷ dị
Nghe nói trước đó sập hầm, hơn 50 thợ mỏ không ai sống sót, thi thể cũng không thể tìm được.
Những chuyện kỳ bí thường xuyên xảy ra khiến nơi này trở thành một địa điểm ma ám nổi tiếng.
Chẳng lẽ chú hai đã giấu thi thể ông nội trong hầm mỏ này?