Tôi càng nhìn càng cảm thấy không ổn, tại sao bà nội và chú hai lại giương cung bạt kiếm đến mức như vậy?
Bà nội và chú hai trước đến giờ vốn không hợp nhau, điều này tôi biết rõ nhưng họ lâu rồi không gặp nhau mà sao vẫn oán hận sâu sắc đến mức này sao?
Tôi vội kéo ba mẹ ra một góc hỏi:
"Mẹ, chú hai với bà nội rốt cuộc có ân oán gì? Sao mẹ con lại trở thành như kẻ thù không đội trời chung vậy?"
Mẹ tôi ngập ngừng, còn ba thì im lặng không nói một lời.
Dưới sự thúc ép của tôi, mẹ thở dài đành nói thật:
"Lai Lai, con cũng lớn rồi, chuyện của nhà họ Ngụy không thể giấu mãi với con, mẹ nói thật với con nhé, chú hai của con với ba con không phải anh em ruột, mà là anh em cùng cha khác mẹ."
"Cái gì?"
"Ông nội con hồi trẻ phong lưu lắm, bà nội con tính tình cứng rắn, sớm đã không cho ông động vào mình nữa. Thế nên làm sao mà sinh được chú hai? Chú hai con là do ông con sinh với một người đàn bà góa bên ngoài!"
Tôi sững người.
Quả đúng là "dao nhỏ rạch mông", mở mang tầm mắt luôn!
Không ngờ gia phả nhà họ Ngụy lại có chuyện ly kỳ như vậy.
"Thế người góa phụ đó đâu rồi?" Tôi hỏi.
"Sau khi sinh chú hai thì chẳng biết đi đâu nữa. Ông nội con ôm chú hai về nhà, nuôi dưới danh nghĩa bà nội con. Nhưng bà nội con từ đó về sau với chú hai vẫn không hợp nhau, hai người như nước với lửa, mẹ lấy ba con rồi mới nghe chuyện này, trong thôn cũng có nhiều người bàn tán.”
Mẹ tôi kể rằng tính cách của chú hai rất giống ông nội, dù đi đến đâu, người trong thôn đều nói cha con họ đúng là "một khuôn đúc ra".
Không chỉ là ngoại hình, ngay cả tính cách cũng tương tự, vì mục đích của mình mà không từ thủ đoạn, hơn nữa còn không sợ trời không sợ đất.
Nhân cơ hội lần này, chú hai làm ầm ĩ lớn với bà nội, là vì trong lòng chú chứa đầy oán hận và không cam lòng! Từ nhỏ đến lớn, dù được nuôi dưỡng dưới danh nghĩa bà nội nhưng bà luôn lạnh nhạt với chú ấy, chưa bao giờ xem chú là con ruột.
Tôi càng nghe càng cảm thấy rối bời, chuyện này sao lại phức tạp đến mức này?
Từ trước đến nay, bà nội chỉ chăm sóc sinh hoạt thường ngày cho chú hai, hoàn toàn không dành cho chú một chút tình cảm nào, ngay cả một nụ cười cũng hiếm khi có! Khi còn nhỏ, chú hai cũng khao khát tình mẫu tử, đã từng thử tiếp cận bà nội nhưng bà lúc nào cũng lạnh lùng, không để tâm.
Dần dà, chú hai trở thành con người như bây giờ, âm thầm đấu đá với bà nội.
Tôi vừa mới hiểu ra sự thật thì chú hai đã lớn tiếng tuyên bố:
"Mẹ, hôm nay con đến đây chỉ để thông báo, bất kể mẹ đồng ý hay không, bên thần tiên Trương đã bắt đầu ra tay rồi, di hài của ba con sẽ sớm bị khai quật. Mẹ đi hay không đi thì tùy, con chỉ đến để báo tin thôi."
Bà nội giận dữ trừng mắt nhìn chú: "Cút!"
Nhưng chú hai vẫn chưa chịu bỏ qua: "Mẹ yên tâm, đợi sau khi mẹ mất, con nhất định sẽ chôn mẹ và ba cùng một chỗ, để hai người đời đời kiếp kiếp không chia lìa."
Nghe qua thì tưởng như một tấm lòng hiếu thảo nhưng thực chất, đó là sự cố ý trả thù bà nội!
Bà vốn đã căm ghét ông nội, giờ còn bị buộc phải gắn bó đời đời kiếp kiếp, quả thật là quá giận.
Bà nội tức giận đến nỗi không thốt nổi lời nào, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Tôi cũng không chịu được nữa, cầm ngay cây cờ chiêu hồn gần đó quơ quào để đuổi chú hai và Hạ Minh đi.
Hạ Minh linh hoạt né được, còn túm lấy cây cờ chiêu phồn rồi kéo tôi lại gần, nở nụ cười dâʍ đãиɠ: "Ôi chao, chị gái, trên người chị là mùi hương gì thế? Thật làm người ta mê mẩn, thần hồn điên đảo… Mấy gã đàn ông ngoài kia nói quả thật không sai, mùi hương trên người chị đúng là làm người ta mất hồn mà!"
Hắn ta còn định ghé sát để ngửi, nhưng ngay giây tiếp theo đã bị hất văng ra xa!
“Bốp—”
Hạ Minh bị đẩy bay xa ba mét, ngã nhào xuống sân, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn, miệng liên tục kêu gào rằng tay mình đã bị gãy!
Ngay lúc đó, một chiếc xe ô tô sang trọng lao đến với tốc độ chóng mặt, khiến Hạ Minh hoảng hốt hét lên, suýt chút nữa bị cán chết.
Chiếc xe dừng lại sát mặt hắn ta, người lái xe chính là Mặc Sâm.
Hạ Minh vừa định chửi ầm lên thì lại bị Mặc Sâm tung đá rớt hai cái răng cửa.
"Còn ồn ào nữa thì tao sẽ khâu miệng mày lại."
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ nhưng đã khiến Hạ Minh im bặt. Khí thế lạnh lẽo của hắn, cùng với dáng vẻ cao lớn cực kỳ có áp lực, làm chú hai và Hạ Minh ngơ ngẩn.
"Người này là ai?"
Họ vẫn chưa biết thân phận của Mặc Sâm chỉ nghĩ rằng tôi cặp kè với một đại gia.
Đại gia này trông có vẻ không dễ chọc, khí chất chẳng khác nào một ông trùm xã hội đen.
Mặc Sâm không buồn để ý đến họ, thậm chí chẳng thèm làm bộ lịch sự.
"Mau cút đi, đừng có mà quấy rầy. Muốn khai quật di hài của Ngụy Quân thì cứ việc, tao đang bực mình, đúng lúc có cái để trút giận. Đào được thì tao lấy xương cốt ông ta ra làm bao cát."
Ngụy Quân chính là ông nội tôi, cũng là kẻ thù không đội trời chung của Mặc Sâm! Chính là đầu sỏ khiến tôi phải mang thai hồ ly cho Mặc Sâm.
Chú hai và Hạ Minh bị dọa đến tái mặt, không dám nói thêm gì. Hai kẻ hèn nhát chỉ biết nhìn nhau rồi vội vàng lái xe rời đi.
Mặc Sâm giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng đi thẳng lên lầu.
Bà nội thì nắm chặt tay tôi, vừa cảm ơn vừa giục tôi đi theo hắn lên lầu.
"Lai Lai, cháu lên lầu xem sao đi, an ủi cậu ấy một chút! Di hài ông nội con bị đào lên, cho dù bị chó gặm cũng chẳng sao, nhưng quan trọng nhất, bà lo cậu ấy sẽ nổi giận."
"Nếu sợ như vậy, tại sao trước đây không hỏa táng di hài của ông nội ạ?"
"Còn không phải tại Ngụy Chiêu sao? Chú hai nhất quyết không chịu, nửa đêm còn trộm di hài đi, giấu suốt bao nhiêu năm."
"Tại sao chú hai lại làm vậy?"
"Nó..."
Câu trả lời còn chưa kịp thốt ra, từ trên lầu đã vang lên giọng nói lạnh lùng: "Ngụy Lai, lên lầu!"
Cả nhà tôi rùng mình, không ai dám thở mạnh, chỉ biết nhìn tôi lặng lẽ bước lên lầu.
Tôi cứ nghĩ Mặc Sâm sẽ trách phạt mình, không ngờ vừa lên đến nơi thì thấy hắn đã cởϊ áσ, trên ngực xuất hiện ba vết cào sâu, máu vẫn còn rỉ ra, như thể bị một con thú hoang tấn công!
"Sao thế này?" Tôi cuống lên: "Anh lại đi đánh nhau nữa hả?"
Hắn liếc tôi một cái, ý bảo tôi giúp hắn bôi thuốc.
Tôi vừa lau vết thương bằng bông tẩm thuốc vừa phát hiện có mấy sợi lông trắng dính trên đó. Tò mò, tôi đưa tay sờ lên cơ bụng hắn và cũng cảm nhận được vài sợi lông trắng ở đó.
"Anh vừa đánh nhau với ai mà người dính đầy lông trắng vậy?"
Nhưng cơ ngực của hắn săn chắc, cảm xúc này làm tôi mê, không kiềm chế được mà sờ thêm vài cái, tôi nhận ra cơ bụng hắn cũng thập phần quyến rũ, thấy là muốn sờ…
Tôi vừa đưa tay định sờ thêm thì bất ngờ bị hắn tóm lấy tay!
"Sờ đủ chưa? Nhân lúc cháy nhà đi hôi của sao?”
"Đâu phải thế!" Tôi lúng túng giảo biện: "Tôi chỉ đang kiểm tra xem anh có bị thương ở chỗ nào khác không thôi!"
"Ồ." Hắn cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy hàm ý: "Tôi cứ tưởng cô đang chơi trò lạt mềm buộc chặt chớ."
"Anh đã đánh nhau với ai vậy? Sao trên người toàn lông trắng thế?"
"Phượng Nhan." Hắn ra hiệu tôi tiếp tục bôi thuốc.
Thuốc xót khiến ngực hắn thỉnh thoảng co giật, khiến tôi có chút lúng túng mà không biết làm sao…
"Dạo này cẩn thận hơn với Phượng Nhan một chút. Vừa rồi tôi đã đấu với bà ta một trận. Tôi nghe tiểu bối tộc Hồ nói, Phượng Nhan ngấm ngầm làm nhiều chuyện xấu, còn phái người đến bên cạnh cô để diệt trừ cái thai trong bụng. Cô phải cẩn thận hơn."
Tôi gật gật đầu, trong lòng đang lưỡng lự không biết có nên nói chuyện chú hai định khai quật di hài ông nội hay không. Nhưng Mặc Sâm lại đã chủ động nhắc đến.
"Cô tìm cách ngăn Ngụy Chiêu lại, không thể để ông ta khai quật di hài Ngụy Quân ra."
"Tôi á? Tôi làm sao mà ngăn được chú ấy?"
"Cho nên mới bảo cô nghĩ cách."
Đôi mắt hồ ly của hắn xoay chuyển một cách đầy tinh ranh, khiến tôi đột nhiên nhớ đến lời mà Phương Viên từng nói với tôi lúc trước.