Chương 35

Bầu không khí căng như dây đàn, chiến đấu chỉ chực bùng nổ!

Ấn Vô Huyền máu nóng sục sôi, hắn từng nghe qua đại danh của Tha Bất Túy, biết y từng là tình kiếp của Tạ Phi Bạch, nhưng chuyện này chẳng mấy liên quan đến hắn.

Điều duy nhất Ấn Vô Huyền quan tâm là kẻ trước mặt là một ma tu Đại Thừa kỳ, thực lực cường đại, gϊếŧ người trong chớp mắt vậy là đủ rồi.

Hắn thích giao đấu với cường giả, chỉ khi ấy máu hắn mới sục sôi.

Tha Bất Túy đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt mang theo vẻ giễu cợt, chậm rãi nói: "Nghe nói ngươi không có trái tim, một kẻ không tim cũng biết yêu người khác sao?"

Ấn Vô Huyền thoáng nhíu mày, nhớ đến nhiệm vụ mà Tạ Phi Bạch giao phó, lạnh giọng đáp: "Không liên quan đến ngươi."

Tha Bất Túy nhún vai: "Sao lại không liên quan được? Ngươi là tình kiếp thứ bảy của Tạ Phi Bạch, nếu ngươi yêu y, y sẽ vượt qua thiên kiếp, phi thăng. Nếu ngươi không yêu, Tạ Phi Bạch sẽ thất bại, mãi mãi bị trói buộc nơi trần thế này."

Ấn Vô Huyền vung đại kiếm chắn ngang trước ngực, chậm rãi rút kiếm: "Cung chủ muốn phi thăng, vậy thì ta sẽ giúp người phi thăng!"

Lời vừa dứt, kiếm đã ra khỏi vỏ, kiếm quang lạnh lẽo lao về phía Tha Bất Túy!

Tha Bất Túy hai ngón tay hợp thành vòng tròn, búng ra một cây Phệ Hồn Đinh, chiếc đinh bốc cháy lao thẳng về phía Ấn Vô Huyền! Ấn Vô Huyền vung kiếm đón đỡ đòn...

"Keng!"

Tiếng va chạm chói tai vang vọng thế nhưng Phệ Hồn Đinh không hề dừng lại, mang theo ngọn lửa đỏ rực hệt như muốn xuyên thủng cả lớp kim loại mà lao thẳng vào ngực hắn!

"Vυ"t! Vυ"t! Vυ"t!"

Lại thêm mấy cây Phệ Hồn Đinh phóng ra, mỗt cây đều nhắm thẳng tử huyệt của Ấn Vô Huyền!

Tốc độ rất nhanh, tu sĩ có tu vi kém một chút còn không nhìn ra quỹ đạo chứ đừng nói tránh né hay đỡ đòn.

Thế nhưng Ấn Vô Huyền vẫn ung dung đối phó, đại kiếm quét ngang, rồi dựng đứng như lá chắn, chặn hết toàn bộ mấy cây đinh đang lao tới!

Phệ Hồn Đinh kia dừng lơ lửng giữa không trung, như mấy đóa u linh chi hỏa, toát ra hàn ý quỷ dị.

"Bốp! Bốp! Bốp!"

Tha Bất Túy vỗ tay tán thưởng, tỏa vẻ đầy hứng thú: "Kiếm tu đúng là những khúc xương khó gặm. Hồi trước ta gϊếŧ một gã kiếm tu Hợp Thể kỳ, hắn còn chống đỡ được khá lâu mới chết cơ. Lúc ấy ta đã nghĩ kiếm tu khó gϊếŧ ghê... Ấn hộ pháp, ngươi nói xem, muốn gϊếŧ ngươi một nén nhang có đủ không?"

Từ sau khi kết đan, chưa ai dám xem thường Ấn Vô Huyền như vậy. Nhưng hắn không giận, trái lại còn càng thêm hưng phấn.

Kẻ dám nói ra những lời như thế tuyệt đối không phải kẻ hữu danh vô thực, thực lực phải xứng đáng với danh hiệu tội phạm số một tu chân giới!

Ấn Vô Huyền vuốt nhẹ thân kiếm: "Thử thì biết!"