Chương 34

Cùng lúc đó ở một góc khác trong U Đô.

Trên đường phố chẳng rõ từ khi nào không còn bóng dáng ai.

Trừ Ấn Vô Huyền một mình đứng thẳng, bên chân là vài thi thể và một người đang hôn mê.

Nếu tu sĩ bình thường gặp đối thủ cao hơn mình một cảnh giới, phản ứng đầu tiên của họ tất nhiên là chạy trốn. Nhưng Ấn Vô Huyền lại khác, máu hắn sôi trào, ý chí chiến đấu dâng cao.

Thanh đại kiếm bên hông cũng không ngừng rung động, thân kiếm va vào vỏ ầm ầm vang dội như muốn ra trận đồng sinh cộng tử cùng chủ nhân!

“Đừng vội.” Ấn Vô Huyền nắm chặt chuôi kiếm, trấn an nó.

Áp lực càng lúc càng mạnh như một tấm màn đen phủ kín bầu trời, khiến U Đô vốn u ám nay chìm hẳn vào bóng tối.

Từ trong bóng đêm, một con ma thú xuất hiện. Nó hình dáng nó như con trâu nhưng lớn nhiều, bốn mắt sáu chân, mỗi bước đi dẫm lên ngọn lửa màu xanh lam. Nó ngẩng đầu gầm kêu một tiếng vang dội rồi đột ngột tăng tốc như tên rời cung, lau thẳng về phía Ấn Vô Huyền.

Đây là một con ma thú nhị cấp. Nếu bị nó đâm trúng tu sĩ dưới Nguyên Anh e là hồn phi phách tán ngay tại chỗ!

“Chậc.” Ấn Vô Huyền khẽ tặc lưỡi, mặt đầy bất mãn.

Đối phương không hiện thân chỉ sai ma thú đến thăm dò hắn? Chẳng khác nào đang coi thường hắn cả!

Lửa giận bùng lên, Ấn Vô Huyền không tránh không né mà nghênh chiến. Kiếm rút ra rồi thu về trong nháy mắt nhưng ngay khoảnh khắc ấy, con ma thú đã bị chém làm đôi.

Máu xanh rơi như mưa, nhưng không một giọt nào dính lên người Ấn Vô Huyền. Thi thể ma thú rơi xuống đất rầm một tiếng, cơ thể nó bị chém ngang một đường phẳng lỳ như gương, đủ thấy uy lực một kiếm vừa rồi của Ấn Vô Huyền mạnh đến mức nào.

Ấn Vô Huyền chau mày, giơ tay chỉ vào bóng tối, quát: “Mặc kệ ngươi là ai, hiện thân ra đây đấu một trận với ta!”

“Hahaha... quả nhiên là Đại hộ pháp Vân Ẩn Cung có khác.”

Giọng nam nhân trầm thấp vang lên, mang theo tiếng cười đầy khoái chí.

“Ta sống lâu như vậy đây là lần thứ hai thấy kiếm tu Hợp Thể kỳ. Lần trước kẻ đó... ừm, bị ta gϊếŧ rồi.”

Một bóng người từ trong bóng tối hiện ra, lơ lửng giữa không trung. Hắn mặc hồng y rực rỡ như lửa, làn da tái nhợt như chưa từng tiếp xúc ánh mặt trời, đôi môi đỏ như máu, càng làm nổi bật khí chất tà dị.

Từ gò má kéo dài xuống cổ là những đường ma văn đen sẫm, uốn lượn thành hình như những đóa hoa nở rộ, che phủ khuôn mặt hắn.

Chính là kẻ bị truy nã số một Tu Chân Giới.

Tha Bất Túy