Hắn quay đầu lại nhìn, nhưng bốn phía chẳng có bóng người. Kẻ đánh lén ẩn thân cực giỏi, dù hắn dùng thần thức dò tìm cũng không phát hiện được vị trí đối phương.
Thú vị đấy, Ấn Vô Huyền nghĩ, không biết ai đánh lén, nhưng có vẻ cũng tiếp được vài chiêu của hắn.
Đột nhiên, một bàn tay từ trong bóng tối thò ra, chụp lấy cổ chân hắn.
Ấn Vô Huyền lập tức dùng mũi kiếm được quấn trong vải đen quất mạnh xuống, đánh trúng bàn tay kia.
Kẻ đánh lén rút tay lui vào bóng tối, nhưng Ấn Vô Huyền không cho kẻ đó cơ hội kiếm khí theo kiếm lao xuống, mặt đất rầm một tiếng sập xuống, tạo thành một hố to!
Một bóng người bị chấn động bay văng ra, thân pháp cực nhanh nhẹn, bật lên tường rồi phản lực lao tới, chủy thủ tẩm độc nhắm thẳng vào cổ họng hắn!
Ấn Vô Huyền vung kiếm chém ngang đỡ lấy.
Tiếng kim loại va chạm phát ra tiếng leng keng. Kẻ đánh lén cánh tay tê rần, lùi lại mấy bước. Ấn Vô Huyền còn chưa kịp phản công thì bốn phía đã có tiếng gió rít, có thêm mấy tên đánh lén từ bóng tối lao ra.
Tổng cộng tám người. Kẻ dẫn đầu là Nguyên Anh kỳ, còn lại chỉ là Kim Đan, nhưng thân pháp ai nấy linh hoạt, am hiểu ám sát cận chiến, hợp tác vô cùng ăn ý. Bọn chúng tạo thành trận pháp, vây Ấn Vô Huyền giữa trận, định liều mạng gϊếŧ hắn.
Ấn Vô Huyền chắc chắn không quen biết bọn chúng. Cho dù U Đô phần lớn là những tên tội phạm liều lĩnh, cũng không lý nào vô cớ tìm hắn gϊếŧ.
"Các ngươi là ai?"
Ấn Vô Huyền hỏi: "Thần Toán Tử bị các ngươi bắt đi? Không phải, thực lực không đủ."
Không ai trả lời.
Ấn Vô Huyền nghĩ, không cần tốn thời gian với bọn chúng. Tốt nhất là gϊếŧ bảy tên giữ lại một tên, chờ Cung chủ trở lại thẩm vấn, dù sao Cung chủ luôn có cách giải quyết.
Vừa dứt lời, hắn liền động thủ.
Tấm vải đen quấn quanh kiếm được gỡ xuống, lộ ra chuôi kiếm lạnh lẽo. Nhưng Ấn Vô Huyền không rút kiếm, chỉ dùng vỏ kiếm quét ngang một vòng tám kẻ kia không ai tránh kịp, tất cả đều bị đánh văng, phun máu nằm rạp dưới đất!
Sau đó, Ấn Vô Huyền dùng uy áp gϊếŧ chết tên chủ lực của đám ngươi này rồi giải quyết sáu tên khác, chỉ chừa lại kẻ ban đầu đã đánh lén hắn.
Tên đó thấy cục diện đã định, bèn vung tay chưởng vào đan điền, định tự hủy Kim Đan!
Ấn Vô Huyền lập tức tung chân đá cằm hắn, răng dưới và răng trên đập mạnh, cắn đứt nửa đầu lưỡi, đau tới mức tên kia nước mắt nước mũi giàn giụa, rồi ngất lịm.
“Gϊếŧ người không thành thì tự sát? Có lẽ là người của Tuyệt Sát Lâu?” Ấn Vô Huyền thầm suy đoán. Nhưng kẻ chết đầy đất kia, không ai cho hắn câu trả lời.
Hắn kéo kẻ đánh lén còn sống, trói lại vứt vào góc tường như vứt bao rác, rồi tiếp tục đứng chờ Tạ Phi Bạch.
Bất ngờ một luồng uy áp mạnh mẽ bao phủ lên hắn - không nói chính xác là bao phủ khắp toàn thành U Đô!
Có tu sĩ Đại Thừa kỳ đang hướng hắn mà đến!
Ấn Vô Huyền ngẩng đầu nhìn về phía uy áp truyền tới, mỉm cười hứng khởi.