Chương 16

Ấn Vô Huyền nhìn hắn, hờ hững hỏi: “Ngươi nói Văn Phong Ngâm không ở Văn gia, vậy hắn đi đâu?”

Mã Vi “sống lại”, đáp: “Người hầu Văn gia bảo không biết.”

Ấn Vô Huyền gằn giọng: “À, người hầu không biết, nhưng ngươi thì chắc chắn biết. Mã bang chủ, nếu thật lòng muốn đòi nợ, dù Văn Phong Ngâm có trốn đến chân trời góc biển, ngươi cũng có thể lôi hắn về.”

Mã Vi cười khan: “Quá khen, quá khen.”

Ấn Vô Huyền gợi ý: “Chi bằng ta với ngươi làm giao dịch. Ngươi tìm ra chỗ của Văn Phong Ngâm, báo cho ta biết ta thay ngươi đi đòi nợ. Đảm bảo hắn phải bồi thường đầy đủ, kể cả phần của ta. Nhà hắn giàu nứt đố đổ vách, chút tiền ấy chẳng là gì.”

Mã Vi đảo tròng mắt, cười gian: “Nếu Ấn hộ pháp có thể khiến Văn gia chủ trả cả phần của ngươi, ta tuyệt đối không ý kiến gì.”

Ấn Vô Huyền buông cổ áo nhăn nhúm của Mã Vi ra, gật đầu: “Vậy thì quyết định vậy đi.”

Tuy cung chủ có nói giữa hắn và Văn Phong Ngâm sau này còn cơ hội tái chiến, nhưng trời mới biết là khi nào. Đánh giữa chừng chưa phân thắng bại làm hắn canh cánh trong lòng. Giúp Mã Vi đi đòi nợ thì không phải hắn gây chuyện với người ta, động tay động chân chút trong lúc đòi cũng hợp lý.

Nghĩ tới đây, Ấn Vô Huyền đột nhiên cảm thấy Mã Vi cũng không đến nỗi phiền phức như vậy, vẫn có chút hữu dụng.

---

So với Mã Vi đang chật vật đòi nợ, Đào Sinh Sinh sao khi nghe có quyết đấu ngay lập tức cầm bút kiếm được bộn tiền nhờ vào mớ tin đồn.

Gia hỏa này muốn có mặt ngay tại hiện trường, sau khi giao ra một khoản phí “dừng chân” kếch xù ở luôn trong Vân Ẩn Cung mấy ngày, thành ra trận chiến giữa Ấn Vô Huyền và Văn Phong Ngâm hắn chứng kiến từ đầu đến cuối.

Thắng thua thế nào không quan trọng, quan trọng là “Ấn hộ pháp khoả thân chạy khắp nơi!”

Ngày hôm sau, tin tức này được đăng trên Báo Tứ Hải Bát Hoang và phát hành khắp toàn bộ Tu chân giới, trong nháy mắt đã bán hết sạch

Ngày tiếp theo vì bức tranh kèm theo báo (do Đào Sinh Sinh tự tay vẽ) tiếp tục cháy hàng.

Ngày tới tới nữa có thêm một đống tu sĩ hăng hái gửi tranh dự thi, cuộc tuyển chọn cho "Bức tranh Ấn Hộ Pháp khoả thân." Người đứng đầu bảng xếp hạng còn được thưởng lớn!

Ấn Vô Huyền vừa nghe tin liền giận tím mặt, lập tức đi tìm Đào Sinh Sinh tính sổ, nhưng Đào Sinh Sinh đã trốn biệt trong động phủ. Vốn là người hay tung tin vớ vẩn lung tung mà không có sự cho phép của người khác, còn sợ bị trả thù nên bỏ ra số tiền lớn mua pháp bảo, dựng nên một kết giới mà tu sĩ dưới Đại thừa có thể phá vỡ.

Ấn Vô Huyền đành đứng ngoài kết giới, dùng ánh mắt gϊếŧ người hành hạ hắn.

“Cung chủ từng nói, ngài ấy không thích ai khác nhìn thấy ta khoả thân.”

Ấn Vô Huyền nghiêm túc nói, tay cầm đại kiếm, "Đào Sinh Sinh, nếu ngươi bước ra khỏi kết giới một bước, ông đây sẽ gϊếŧ ngươi!"

“Ấn hộ pháp, đừng tức giận như vậy mà~" Đào Sinh Sinh vẫn cười, "Chỉ là vẽ tranh thôi, sáng tạo nghệ thuật, đâu phải thật sự là khoả thân chạy quanh. Chắc Tạ cung chủ cũng sẽ không trách tội đâu.”

Ấn Vô Huyền lập tức rút kiếm, bổ xuống một đòn, mũi kiếm đâm vào kết giới vang lên một tiếng "ong", sóng xung kích lan ra bốn phía, rồi lại tan biến vào hư không.

Đào Thánh Sinh vẫn giữ nguyên vẻ mặt không biểu cảm nhưng trong lòng lại run rẩy. Nếu Ấn Vô Huyền thật sự nổi sát tâm, toàn lực công kích kết giới, thì sớm muộn gì kết giới cũng bị phá thôi.

“Ối thôi thôi, Ấn hộ pháp à, chuyện này rồi sẽ qua nhanh thôi.” Đào Sinh Sinh khuyên nhủ, “Ngoài tranh khoả thân, ta còn không ít người vẽ lại phong thái của ngài khi quyết đấu với Văn gia chủ nữa kìa!”

“Chưa phân thắng bại, phong thái cái gì mà phong thái.” nhắc tới Văn Phong Ngâm, sắc mặt Ấn Vô Huyền càng khó coi, mắt híp lại, lạnh lùng nói: “Đào Sinh Sinh, nếu ngươi giúp ta làm một việc, ta sẽ bỏ qua lần này.”

Đào Sinh Sinh ưỡn ngực: “Ấn hộ pháp cứ nói!”

Ấn Vô Huyền: “Ngươi giúp ta tìm ra tung tích Văn Phong Ngâm, chuyện tranh ảnh ta coi như bỏ qua.”

Đào Sinh Sinh vốn nổi tiếng là kẻ nắm rõ tin tức nhất Tu chân giới, tai mắt khắp nơi, nếu để hắn đi tìm người thì có khi còn nhanh hơn Mã Vi.

Hắn suy nghĩ một chút liền hiểu ngay ý đồ của Ấn Vô Huyền, mà hắn thì xưa nay luôn thích xem náo nhiệt, chẳng bao giờ ngại lớn chuyện, bèn một hơi nhận lời: “Ấn hộ pháp yên tâm, ta nhất định sẽ tìm ra Văn gia chủ cho ngài!”