Chương 14

Thời Hạ không gánh cũng phải gánh.

Cô chẳng bận tâm cái gọi là “Chủ tịch Quý” gì cả, chỉ chú ý đến mấy chữ “hợp đồng” mà Triệu Thuần nhắc. Cô hỏi nhỏ hệ thống:

“Cậu có nhớ trong hợp đồng ghi thế nào về bồi thường vi phạm không?”

Hệ thống lắc đầu:

“Nguyên chủ lúc ký còn non, bị dụ dỗ ký hợp đồng bất bình đẳng, mức bồi thường hoàn toàn do công ty quyết.”

Lúc này Thời Hạ mới hiểu vì sao nguyên chủ phải cố chịu đựng đến khi hợp đồng đáo hạn. Nhưng thông minh như cô, chỉ cần nghe Triệu Thuần khăng khăng bắt dự họp báo, cũng đủ đoán ra công ty không kiểm soát nổi dư luận.

“Chỉ cần tôi có mặt là đủ chứ?”

Triệu Thuần mất kiên nhẫn gật đầu. Trong mắt bà ta, Thời Hạ chỉ cần đứng đó chứng minh vẫn ổn, còn chân tướng thế nào, bà ta sẽ sắp xếp.

“Được.” Thời Hạ lập tức đồng ý.

Thấy cô lại ngoan ngoãn, Triệu Thuần mới yên tâm rời đi.

Hệ thống thì lo lắng:

“Ký chủ, chẳng phải cô nói muốn tính đường dài sao?”

Thời Hạ ngẩng đầu, khóe môi khẽ cong:

“Đúng thế. Vậy nên phiền cậu kiểm tra giúp tôi toàn bộ giao dịch của tôi, của Triệu Thuần và của fanclub.”

Đúng lúc thiếu niên quay lại phòng, Thời Hạ liền bước đến, ánh mắt lóe lên chút tinh quái:

“Đồng chí phóng viên, thứ Tư tuần tới, buổi họp báo đó… cậu cũng sẽ tham dự chứ?”

Thiếu niên sững lại, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc và lúng túng, vội nghiêng mặt né tránh, chối phăng:

“Cô nói gì thế, tôi đâu phải phóng viên gì đâu.”

“Có thể đưa tin về tôi nhanh đến vậy, chắc chắn phải là người ở gần tôi mấy ngày nay. Hơn nữa… tôi vừa lỡ nhìn thấy tài khoản của cậu.” Thời Hạ thẳng thắn, đồng thời xin lỗi: “Xin lỗi nhé.”

Đến nước này, thiếu niên cũng biết mình đã bại lộ. Cậu hơi ngượng, đưa tay gãi đầu:

“Xin lỗi.”

Cậu tự giới thiệu mình tên là Giang Trạch Nhất, là phóng viên mới vào tờ Thanh Xuân Nhật Báo. Thật ra ban đầu cậu không định điều tra Thời Hạ, chỉ vô tình phát hiện cô ở cùng phòng bệnh.

“Đã dâng tận tay rồi, tôi sao có thể bỏ qua được.” Giang Trạch Nhất gượng cười đùa: “Cho nên ngay từ đầu tôi đã không định đòi cô trả tiền. Dù sao tôi cũng đã làm chuyện không quang minh với cô rồi.”

“Vậy giờ tôi có một tin chấn động cho cậu, muốn nhận không?”

“Ý cô là muốn tôi phối hợp trong buổi họp báo?” Giang Trạch Nhất nhanh chóng hiểu ra.

Thời Hạ gật đầu:

“Nói ra có lẽ cậu không tin, nhưng tôi thực sự chưa từng kêu gọi fans góp quỹ mua vé.”