Chương 11

Thời Hạ cũng biết chút sửa chữa cơ bản, nhưng điện thoại thì quá xa lạ với cô. Nếu đem ra tiệm thì chưa chắc giữ kín được bí mật, hơn nữa chi phí cô cũng không lo nổi. Ít ra với thiếu niên này, cô còn có thể ghi nợ.

“Thật ngại quá, lại làm phiền cậu.” Thời Hạ áy náy, lấy giấy bút ghi lại: “Tiền sửa tôi cũng sẽ ghi vào, lúc nào có sẽ trả cậu.”

Thiếu niên vừa khéo léo tháo máy vừa bật cười:

“Cô cũng thú vị thật, chút tiền ấy mà cũng ghi nợ. Cô khác hẳn những gì trên mạng nói đấy.”

“Trên mạng người ta nói tôi thế nào?” Thời Hạ thản nhiên hỏi.

“Bình thường cô không xem bình luận dưới weibo của mình à?” thiếu niên hơi hiếu kỳ ngẩng đầu.

Thấy Thời Hạ mơ hồ, hệ thống liền giải thích:

“Ký chủ, Weibo là nền tảng mạng xã hội mà rất nhiều người ở thời đại này dùng để lấy thông tin và thảo luận. Cô có tài khoản chính thức, nhưng do công ty quản lý, cô chỉ có thể xem chứ không đăng nhập. Nhưng tôi khuyên cô đừng nên đọc bình luận thì hơn…”

Được hệ thống nhắc nhở, Thời Hạ nhanh chóng nhớ ra đúng là nguyên chủ từng có tài khoản weibo.

Sau khi sắp xếp lại trí nhớ cùng lời hệ thống, cô đáp:

“Quản lý của tôi không muốn tôi dùng weibo.”

Câu nói này nghe qua tưởng bình thường, nhưng thực chất lại rất khéo léo. Thời Hạ không nói thẳng rằng tài khoản do công ty quản lý, nhưng đủ để thiếu niên nhìn ra tình cảnh khó xử của cô.

Động tác trong tay thiếu niên hơi khựng lại, nơi khóe mắt thoáng qua vẻ bất ngờ, song chỉ một thoáng, cậu lại cúi đầu tiếp tục công việc.

“Tôi từng xem qua tài khoản của cô, rất ít khi đăng weibo, khá nhàm chán, không xem cũng chẳng sao.”

Cậu dừng lại một nhịp, rồi không kìm được đưa điện thoại của mình cho Thời Hạ:

“Nhưng tôi vẫn khuyên cô nên xem thử mấy bài gần đây công ty đăng. Tôi nghĩ cô có quyền biết.”

Thời Hạ nhận lấy, tùy ý lướt qua vài dòng. Hóa ra trong thời gian cô còn hôn mê, công ty đã đăng tuyên bố, nói rằng họ “không hề hay biết” về chuyện quỹ fans mua vé.

Cô không thấy bất ngờ, nhưng lúc thoát ra lại vô tình lướt tới trang cá nhân của thiếu niên.

Trang của cậu rất gọn gàng, chủ yếu chia sẻ chuyện thường ngày: nuôi cây, dậy sớm tập luyện, mới đây còn khoe vừa lấy chứng chỉ nhà báo, vào làm ở một tờ báo.

Hệ thống giật mình:

“Hóa ra cậu ta là phóng viên! Thế thì tám, chín phần mười chuyện cô đi làm căng-tin bị đưa lên mạng là do cậu ta viết rồi! Không lạ gì cậu ta không đòi cô trả tiền nữa!”