Nếu như không phải đã vào lớp, chắc chắn sân thể dục bây giờ sẽ tràn gập người, bởi vì sao, bởi vì chồng của cậu quá đẹp trai đi~~~~
"Lại thêm ba điểm, anh Thành đỉnh quá!"
"Aaaaaa, vén áo lên rồi, vén áo lên rồi."
"Cơ bụng, cơ bụng sáu múi!!!"
Đám nữ sinh vừa hò hét, vừa không giữ lại chút liêm sỉ nào mà thèm thuồng nhìn nam sinh dưới sân và tất nhiên cậu cũng thế. Ai lại có thể bỏ qua một gương mặt đẹp trai với thân hình quyến rũ ấy được chứ.
Đám nam sinh dưới sân vừa chuyền bóng vừa cười đùa.
Dương Tử Cầm sau khi đưa bóng cho đồng đội cũng đứng lại vén áo lên nhưng lập tức bị đám nữ sinh ném đá.
"Cút sang bên cạnh để bà đây ngắm trai."
"Đúng rồi, người ông như cây sào vậy, khoe cho ai xem"
Thấy bản thân đã không được chào đón lại còn bị đồng đội cười nhạo, Dương Tử Sâm vẫn cười hề hề: "Mọi người thiên vị anh Thành quá."
Lâm Thuần Nhã thấy bản thân hét sắp khàn giọng luôn rồi vì vậy muốn đứng dậy đi mua nước, tiện thể mua cho Khâu Hi Thành.
Khi đang đứng trước cây bán nước tự động, tóc cậu bị giật ngược ra đằng sau, còn chưa kịp chửi thì lại nhận thêm một cái tát.
"M.ẹ mày, đúng là loại hạ tiện không biết xấu hổ! Sao mày dám bắt nạt Kì Kì, để xem hôm nay tao có dạy cho mày một bài học hay không." Nam sinh dẫn đầu là một cậu nhóc béo, đeo một cái kính dày cộp, mặt còn bóng nhẫy nhưng có vẻ là con nhà giàu nên cậu ta rất huênh hoang.
Đám đàn em phía sau mỗi người một chân đều đạp cho cậu một cái.
Nam sinh béo ngồi xuống, kéo tóc Lâm Thuần Nhã để cậu đối diện với cậu ta, tiếp tục buông lời sỉ nhục: "Mày đúng là đ.i~, có phải thiếu đàn ông là mày sẽ không chịu được không. Hôm trước tỏ tình với thằng đầu gấu kia, hôm nay đã muốn hại Kì Kì để cướp bạn trai của cậu ấy." Vừa nói cậu ta vừa cười, lớp mỡ trên mặt rung rinh khiến Lâm Thuần Nhã nổi hết cả da gà "Nếu như mày đã thèm đàn ông như vậy thì ông đây hôm nay sẽ giúp mày."
Vừa dứt lời cả đám xúm lên muốn lôi cậu vào nhà vệ sinh gần đấy.
Lúc này trận bóng rổ cũng vừa hay kết thúc, đội của Khâu Hi Thành chiến thắng áp đảo. Trong lúc mọi người ngồi nghỉ ngơi, Dương Tử Sâm thấy phía cây nước đối diện hình như gặp người quen.
"Anh Thành, hình như phía trước có phải đám thằng béo hôm trước phá quán của chúng ta không? Nó đang bắt nạt ai thì phải."
Khâu Hi Thành nghe vậy cũng dừng động tác, nhìn theo hướng tay Dương Tử Sâm chỉ, đúng thật hắn thấy một đám người đang đánh đập một nam sinh, đánh chán rồi còn muốn kéo người ta đi.
"Mẹ nó, hình như đúng nó rồi. Có nên dần cho nó trận nữa không." Một nam sinh trong số đấy sau khi lấy điện thoại phóng to lên cũng nói.
Đám Khâu Hi Thành nghe cũng không phản đối, dù gì hôm trước bọn hắn cũng chưa đánh đủ đã bị người nhà thằng kia đến ngăn cản.
Nhưng khi bọn họ đến gần thì hình như mọi chuyện có chút sai sai...
Bên này khi thằng béo vừa đưa tay nắm cổ áo Lâm Thuần Nhã, cậu đã vung tay cho nó một cái tát. Nhân lúc đám người đang ngây ra, cậu liền vơ ngay cây lau nhà bên canh mà đập túi bụi.
"Mẹ nó! Dám đánh vào mặt ông mày, mày có biết đồ dưỡng da ông mày bao nhiêu tiền mới dưỡng được như thế không! Còn dám sỉ nhục ông, hôm nay không bắt mày quỳ xuống gọi cha, tao sẽ đổi sang họ mày." Vừa nói, cây gậy trong tay Lâm Thuần Nhã không chút lưu tình và đập xuống.
Quên không giới thiệu, kí chủ của nó tập võ từ nhỏ, trong thời gian nó theo dõi kí chủ, thấy cậu dù lúc đấy đang bị bệnh ung thư, nhưng có thể một mình hạ mười tên côn đồ, nói gì đến đám nam sinh được bố mẹ chiều từ bé như này.
Lâm Thuần Nhã ra tay rất độc, không phải mặt thì không đánh, không đánh được đầu trên thì đánh đầu dưới, đánh một hồi đám nam sinh đều lăn lộn dưới đất.
Cậu đi đến trước mặt tên cầm đầu, chân dẫm lên mặt nó: "Nói nhanh, ai bảo chúng mày tìm tao."
"Không... không ai bảo, là do tao thấy mày quá đáng gh-..."
Còn chưa thốt ra lời cuối, cán chổi đã một lần nữa thọc mạnh xuống phía dưới của tên này, cậu ta lập tức quỳ xuống lạy: "Ba ba, là con sai, là con sai, lần sau con không dám nữa. L-Là Kì Kì, lúc nãy con gặp cậu ấy, thấy sắc mặt cậu ấy không tốt, con mới hỏi thăm thì Khương Cẩn Ngọc bảo là do baba cố tình xô ngã cậu ấy, muốn hại cậu ấy, nên...nên con mới..."
Đam tùy tùng phía sau, thấy tên béo khúm núm như vậy, cũng vội vã phụ họa theo, đến bây giờ cậu mới biết, thì ra cái chạm nhạ ban nãy, qua mồm hai đứa con ngoan của cậu đã biến thành: tên gay chết tiệt vì ghen tỵ Kì Kì yếu đuối cố tình muốn xô ngã cậu ta xuống cầu thang để xem vào giữa cậu ta và Khương Cẩn Ngọc.
"Đúng vậy, đúng vậy tất cả là do hai bọn họ xúi giục. Baba nhớ lá thư tình mà Khâu Hi Thành nhận được mà mọi người nói là của baba đưa không, là Minh Thiên Kì, cậu ấy bảo lấy được từ trong cặp baba, bảo rằng muốn tác hợp cho baba nên bọn con mới lén bỏ nó vào ngăn bàn của Khâu Hi Thành." Nam sinh bị thương ít nhất vừa ôm kín phía dưới, vừa quỳ đi tới chân cậu mà lấy lòng, vừa nói cậu ta vừa nhìn cây lau nhà trong tay Lâm Thuần Nhã mà nuốt nước bọt, thầm nghĩ may mắn vì lúc nãy tránh kịp.
Nghe thấy vậy Lâm Thuần Nhã sốc, sao tác giả viết nhân vật chính hiền lành đáng yêu, không hiểu thế sự, luôn giúp đỡ bạn bè.
Nếu không phải nhờ cậu ta "giúp", nguyên chủ cũng không bị bắt nạt thảm như thế.
Cây gậy trong tay Lâm Thuần Nhã bị vứt sang một bên, cậu quay ra định đi đôi chất với Minh Thiên Kì thì chợt khựng lại.
Khâu Hi Thành nhìn một màn vừa rồi thì sốc vãi đạn, cả đám đàn em đằng sau cũng đứng đực ra như trời trồng.
Vãi òooooo, ai có thể nói cho bọn hắn biết tại sao cái tên ẻo lả bị bọn hắn đánh cho thừa sống thiếu chết hôm trước nay có thể một mình hạ cả đám mà không rơi lấy giọt mồ hôi không.
Lúc Lâm Thuần Nhã quay ra nhìn bọn họ, cả đám lập tức lấy tay che đi phần dưới rồi xếp hàng đứng sau Khâu Hi Thành, ngay cả hắn cũng không tự chủ được mà hạ tay xuống che đi tiểu Thành, thật sự, cảnh tượng ban nãy bọn hắn nhìn thấy thật sự rất ám ảnh đấy, ai cũng cảm thấy phía dưới có chút lạnh lạnh ...