Chương 5: Học tra lại đỏ mặt rồi

Giờ ra chơi, trong lúc Lâm Thuần Nhã đang say mê ngắm người chồng (tự) mới (nhận), thì đám nữ sinh trong lớp bắt đầu xì xầm một cách phấn khích: "Aaaaa, Khương Cẩn Ngọc lại sang tìm Kì Kì này, hai người họ đẹp đôi vãi chưởng. Ôi con tim bé nhỏ của tôi." Một nữ sinh ngồi gần cửa lớp vừa thấy tay ôm ngực trái, vừa phấn khích vỗ đôm đốp vào người bên cạnh.

Lúc này Lâm Thuần Nhã mới để ý đến, cậu đảo mắt qua lại giữa chồng iu đang ngủ bên cạnh với một thằng ất ơ tỏ vẻ ngầu, vừa đưa đồ cho Minh Thiên Kì vừa đưa mắt nhìn cậu như khıêυ khí©h thì cảm thấy thằng viết bản đồng nhân này chính là đang bốc cức trét lên mặt cậu!!!

Dumaaa, rõ ràng Lâm Thuần Nhã mất cả tuần trời, đọc bảy bảy bốn chín cuốn tiểu thuyết não tàn, với có thể gom đủ số từ miêu tả sự hoàn hảo cho hắn ta, vậy mà bây giờ thằng tró nào viết nam chính cứu rỗi của cậu thành bộ dáng ngooo đần này vậy.

Nhưng mà hình như ngẩn người quá lâu, mọi người xung quanh bắt đầu suy nghĩ khác.

"Cái tên gay chết tiệt kia sao cứ nhìn chằm chằm tiểu Ngọc với Kì Kì vậy, không phải cậu ta ghen tỵ với hai người họ chứ." Mấy nữ sinh khi nãy còn thích thú đẩy thuyền, giờ lại quay ra xì xào.

"Có khi vậy đấy, hôm trước cậu ta tỏ tình với anh Thành, sau đó bị đàn em của anh ấy đ.ánh cho một trần, phải nghỉ ở nhà cả tuần. Không biết lần này định làm gì nữa."

"Nếu nó dám lật thuyền của bà, bà nhất định sẽ lột da nó." Nữ sinh với dáng vẻ hùng hồn, thậm chí còn không thèm giảm âm lượng, nhìn chằm chằm vào cậu rồi nói.

"...."

Hết thuốc chữa, mấy người không nhìn kĩ lại xem, tuyệt sắc mĩ nhân như ông đây có cần phải xem vào giữa hai đứa dở người kia không.

Lâm Thuần Nhã cảm thấy ấm ức, đang định bày ra vẻ mặt đáng thương để người bên cạnh nhìn thì một quả bóng rổ từ đâu bay tới, đập thẳng vào đầu cậu.

Một đám nam sinh vừa khoác vai nhau, vừa cười hô hố đi vào: "Nào nào, các ái phi, nghe trâm tuyên chỉ đây. Chị Thủy dạy toán của chúng ta hôm nay có việc bận nên hai tiết tiếp theo xuống sân thể dục học!" Nam sinh vừa nói xong cả lớp lập tức vang lên một trận hò reo lớn, cả lũ bỏ hết tờ đề thi đang chép vội chép vàng xuống mà chạy xuống sân, như sợ chậm một phút thì bọn họ sẽ bị nắm đầu quay lại học vậy.

Dương Tử Sâm - thằng ranh con vừa ném bóng với Thành Bảo Ngọc đi tới: "Anh Thành, đi chơi bóng rổ thôi." Vừa nói vừa ra hiệu để Lâm Thuần Nhã đưa trả lại quả bóng trên bàn.

Khâu Hi Thành nghe vậy cũng vươn vai ngồi dậy, nhìn sang bên cạnh thấy Lâm Thuần Nhã với cái trán sưng đỏ và đôi mắt rưng rưng thì hơi ngẩn người.

Hắn thấy hình như tên bám đuôi hắn hôm nay có chút lạ, hình như... có chút thuận mắt hơn thì phải.

Nhưng không để bản thân phải suy nghĩ lâu hơn, Khâu Hi Thành đã theo đám kia đi xuống dưới sân thể dục.

"Ôi mẹ ơi, tao chắc chắc rồi, tao không quen Khương Cẩn Ngọc, tao chỉ biết mỗi Khâu Hi Thành thôi!" Hai mắt Lâm Thuần Nhã sáng lấp lánh nhìn theo bóng lưng của nam sinh.

Hệ thống chỉ biết cạn lời, thôi thì chỉ có thể chống chế rằng mê trai nó đã ngấm vào máu rồi.

Lâm Thuần Nhã cũng theo đám học sinh còn lại nhanh chóng thu dọn đồ rồi xuống sân, cậu vừa chạy vừa gọi hệ thống: "Nhanh nhanh xuống xem chồng tao chơi bóng, có khi tí nữa ra mồ hôi, tao còn có thể nhìn thấy cơ bụng của ảnh."

Đang háo hức thì cậu đâm sầm vào người trước mặt, đang cuống quýt định xin lỗi thì tự nhiên thấy sai sai, trực giác cho thấy cậu sắp bốc cức rồi!

"Làm sao vậy, không có mắt à, hay là do mày cố tình đâm vào Kì Kì." Giọng nói lanh lảnh đáng ghét vang lên, người đó còn đẩy mạnh vai cậu một cái "Đứng đực ra đấy làm gì, tao nói đúng rồi đúng không. Loại độc ác như mày, rõ ràng thấy Kì Kì hôm nay không khỏe em cố ý hại em ấy."

Hại hại cái cmm, nếu như không phải mải chạy xuống xem chồng yêu chơi bóng thì cậu chắc chắn sẽ nắm đầu bọn này quay mòng mòng.

Nhìn hai tên thần kinh, một đứa ra vẻ yếu đuối, một đứa thì như con gà trống đang xù lông lên, cậu rất muốn gửi lời hỏi thăm đến tổ tiên của tác giả.

Không muốn đôi co thêm, Lâm Thuần Nhã xin lỗi hai ba câu rồi lại tiếp tục đi.

Nhưng nếu như cậu biết chỉ sau khi bản thân quay lưng đi, cái danh bắt nạt người khác không nể nang ai của cậu được hai thằng quỷ này lan truyền với một tốc độ chóng mặt thì chắc chắc Lâm Thuần Nhã sẽ cho bọn họ đoàn tụ với các cụ.