Chương 10

Trong thời tiết oi bức của một thành phố miền Trung, ánh trăng lớn và nhợt nhạt chiếu rọi lên nóc một căn nhà nhỏ đơn sơ ở vùng ngoại ô, nơi Rogers đang xử lý thi thể, vừa làm vừa khẽ hát.

Cũng ánh trăng đó rọi vào căn hộ số 72 trên phố Cây Tùng, nơi Rand vẫn đang ngủ say trên chiếc giường ấm áp của mình.

Trong bếp, một con cá phát ra ánh sáng xanh lam đang thong thả bơi trong bồn rửa, nơi vẫn còn sót lại chút salad. Chiếc đuôi trắng trong suốt của nó nhẹ nhàng quẫy nước, dần dần làm rau tách ra.

Cách căn hộ của Rand một bức tường, ở căn phòng sát vách, bà Smith đang nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa.Tầng chung cư nơi người già sinh sống phảng phất một mùi tanh kỳ quái — hỗn hợp của dịch bài tiết và nướ© ŧıểυ mèo. Mùi này len lỏi qua khe cửa khiến các thiếu niên trong phòng phải cau mày vì khó chịu.

Trong số đó, một thiếu niên lặng lẽ lắng nghe âm thanh từ phòng bên kia, sau đó bật đèn lên.

Tổng cộng có ba người: Thiếu gia Smith trẻ tuổi — cháu của bà Smith, cùng hai người bạn. Một cô gái có lẽ tên là Daisy, và một thiếu niên biệt danh là “Cục đá”

Điểm chung giữa họ là khuôn mặt trắng bệch, môi và móng tay đen nhánh, trên da đeo nhiều loại trang sức bằng kim loại.

Một trong số họ lặng lẽ lắng nghe âm thanh trong phòng rồi bật đèn.

Smith thiếu gia nhìn tấm thảm bẩn dưới ánh đèn mờ, khẽ hừ một tiếng khinh thường.

“Ê, chẳng phải mày bảo tụi tao đừng đánh thức bà già dậy sao?” – “Cục Đá” lầm bầm nói.

“Bà ấy không có ở đây.” – Thiếu gia Smith liếʍ môi, hạ giọng “Nếu bà ấy ở nhà thì giờ phải nghe thấy tiếng ngáy khủng khϊếp rồi. Tao đoán mấy người chăm sóc đã đưa bà ấy đi chữa trị chỗ nào đó. Hôm nay chắc là ngày may mắn của tụi mình.”

“Ngày may mắn? Mày chắc chắn cái đống rác này có thể đủ làm đồ dùng cho tụi mình sao?” Daisy nhìn móng tay của mình, rồi cười lạnh.

“Mày đang nói cái gì vậy?”

Thiếu niên mặt đầy vẻ tức giận lao lên, nhưng bị “Cục đá” chặn lại (hắn có thân hình rắn chắc, giống như biệt danh của mình).

“Câm miệng,” “Cục đá” ra lệnh cho hai người ngừng cãi vã, rồi xé chiếc ba lô ra, đặt nó lên cánh tay, “Chúng ta phải đi nhanh, buổi tối còn phải lấy hóa đơn.”

Nói xong, hắn bắt đầu cau mày, lướt qua căn hộ của bà Smith, thu nhặt những món đồ lỉnh kỉnh vứt vào ba lô — bao gồm vài chiếc hộp trang điểm cũ, nhìn qua có vẻ là đồ cổ, một số búp bê sứ, và vài chiếc giá nến…

Khi thu thập những món đồ này, “Cục đá” không khỏi nhíu chặt mày, rõ ràng là hắn cũng không mấy ưng ý với những thứ này.

Tên thiếu gia Smith đã nói gia đình hắn có thể vứt bỏ một vài món đồ — bọn họ dự định sẽ bán mấy thứ này đi, lấy tiền mua những món đồ thú vị hơn, nhưng tình huống hiện tại rõ ràng không như ý muốn.

Khi Daisy đang cố gắng lấy xuống một chiếc giá chữ thập làm bằng gỗ mun từ trên tủ, “Thiếu gia Smith” bực bội mắng to:

“Gặp quái gì, món đồ đó mà mất, bà nội tôi sẽ biết đấy!”

Daisy quay đầu lại, cười lạnh một cách không quan tâm:

“Gặp quái gì, mày cũng chẳng nói cho chúng ta biết đây là đống rác này mà.”

Trên mặt thiếu gia Smith hiện rõ vẻ bối rối pha lẫn tức giận. Hắn phẫn nộ xoay người, thô bạo kéo hết tất cả các ngăn tủ trong căn hộ ra, lục tung mọi thứ. Nhưng thật sự thì, những món có thể đem bán lấy tiền lại ít đến đáng thương — ngay cả một đứa trẻ như hắn cũng biết, chẳng ai lại muốn nhận một bộ răng giả thiếu mất một chiếc.

“Cục đá” và Daisy nhìn hắn trong cảnh ngộ khó xử, ánh mắt đầy lạnh lùng và khinh thường. Thiếu niên gần như cảm thấy hai người kia đang nhìn mình giống như lũ chuột đang gặm vào ngón tay, khiến hắn bứt rứt không yên. Và đúng lúc đó, hắn vô tình thấy được cửa sổ ở phía ban công bên kia.

Hắn bước ra ngoài, lập tức phát hiện khoảng cách từ ban công chung cư sang cửa sổ phía bên kia gần đến mức khiến người ta rợn tóc gáy.

Chỉ trong khoảnh khắc, hắn như tìm được lối thoát cho tình thế bế tắc của mình.

Hắn gọi hai người bạn đồng hành tới, rút con dao nhỏ giắt sau lưng ra, rồi trèo qua ban công, tiến đến sát cửa sổ căn bếp nhà Rand.

Daisy cau mày, dựa vào lan can nhìn hai người họ.

“Các người chắc chắn muốn làm vậy à? Đây rõ ràng là trộm cắp rồi còn gì!”

Mặt thiếu gia Smith đỏ bừng vì tức, hắn giơ ngón giữa lên thẳng về phía cô.

“Câm miệng! Giờ tôi biết phải làm gì!”

Nói xong, hắn cẩn thận cạy cửa sổ. Bàn tay hắn chậm rãi đưa vào trong.

Nhưng ngay lúc đó, tại nơi hắn không thể nhìn thấy được, một sợi tơ mảnh như sợi tóc đang căng ra — ngay trước ngón tay hắn.

Chỉ thiếu đúng một milimet nữa thôi, ngón tay hắn sẽ chạm vào sợi tơ đó. Nếu chuyện đó xảy ra, hậu quả sẽ vô cùng kinh khủng. Hơn ba mươi sợi tơ làm từ vật liệu polymer siêu bền, chỉ bằng một phần tư độ dày sợi tóc, sẽ đồng loạt siết chặt quanh người hắn. Trong chớp mắt, hắn sẽ bị siết đến méo mó không khác gì một cục thịt nhão, rồi bị hệ thống đòn bẩy tự động kéo vào “hộp thu thập” của Rogers. Máu sẽ được dẫn thẳng vào ống thoát nước qua một hệ thống đặc biệt, sạch sẽ, gọn gàng, hoàn hảo — như chính biệt danh “Nhện” của Rogers vậy.

Thế nhưng, ngón tay thiếu niên dừng lại — ngay trước sợi tơ đó.

“Này, mày có ngửi thấy gì không?” Hắn nhíu mày hỏi bạn.

“Cái gì cơ?”

“Cái mùi này… thật sự rất kinh.”

Thiếu gia Smith nheo mắt, cúi người sát vào bệ cửa sổ, cố gắng ngửi kỹ hơn. Hắn cảm thấy mùi máu đang lảng vảng trong không khí… Dù không chắc chắn, nhưng bản năng mách bảo hắn có điều gì đó không ổn.

Rồi hắn sờ phải một lớp lông ẩm ướt ngay trên bệ cửa sổ.

Lớp da lông kia trở nên dính nhớp, vừa chạm vào là cảm thấy nặng trịch kỳ lạ, mặc dù trên thực tế, nó nhẹ như không.

Thiếu gia Smith lấy điện thoại ra, vừa bật màn hình thì ngón tay hắn để lại một vệt máu tối màu trên đó.

Hắn đưa ánh sáng từ điện thoại lại gần để nhìn rõ thứ mình vừa chạm phải — đó là một tấm da mèo.

Một tấm da mèo không có xương, không có cơ bắp. Từ hốc mắt trống rỗng, một con mắt màu xanh lục trào ra, xoay tròn, lắc lư trên mu bàn tay hắn.

“Đậu má, cái quái gì đây――”

“Cục Đá” nhìn chằm chằm vào thứ trên tay Smith, mặt nhăn nhó vì ghê sợ, suýt chút nữa thì buột miệng chửi thề.

Rồi hắn thấy một tia sáng xanh lam phát ra từ tấm da mèo tanh tưởi kia. Trong khoảnh khắc đó, hắn suýt tưởng đây là trò đùa dai của tên bạn vô dụng nhát gan — cho đến khi một xúc tu phát sáng màu lam lao thẳng vào miệng, mũi và tai của thiếu gia Smith kia.

Từ cổ họng cậu ta vang lên một tràng cười "khanh khách" ghê rợn, như tiếng thì thầm của ác quỷ. Cậu ta run bần bật như động kinh, đôi mắt đảo loạn như viên bi thuỷ tinh va đập trong bình rượu, tròng trắng gần như ngay lập tức đỏ ngầu.

“Cục Đá” hoảng hốt lùi lại một bước, nhưng chân trượt — hắn gần như ngã nhào xuống dưới.

Trong lúc tuyệt vọng, hắn với tay túm lấy một cái chậu nước nhỏ gần đó. Gió đêm thổi rít qua người hắn đang đung đưa nguy hiểm bên mép ban công.

“Cứu… cứu với…”

Hắn thở dốc, định gào lên — nhưng cơn sợ hãi quá mức khiến cổ họng hắn nghẹn lại, hắn chỉ còn có thể phát ra một tiếng kêu mỏng manh như mèo con mới sinh.

Lay động… lay động… lay động…

Từ trong cái chậu nước, vang lên một âm thanh không thể diễn tả bằng lời — ẩm ướt, trầm đυ.c, mang theo hơi thở điềm gở. Hắn nghe thấy tiếng xương cốt va chạm thứ gì đó cứng, phát ra âm thanh như bị bóp méo bên dưới lớp da thịt. Giữa những tiếng “khanh khách” văng vẳng từ cổ họng thiếu niên, xen lẫn là âm thanh như bong bóng vỡ tung trong nước.

“Cục Đá” cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó là lạ giữa hai chân mình — một cảm giác lạnh ướt lạ thường.

Hắn gần như không còn cảm giác ở đôi tay. Cả cơ thể cứ trôi tuột xuống, trượt dần xuống.

Nhưng rồi, một sự yên lặng tuyệt đối bất ngờ ập đến.

Gió ngừng thổi, mọi âm thanh cũng tắt hẳn.

“Cục Đá” nuốt nước bọt, cố phát ra một tiếng thì thào yếu ớt:

“Daisy… Daisy… cứu tao… cứu tao với…”

Tiếng gọi yếu ớt ấy dường như đã được đáp lại — một bóng người xuất hiện phía trên hắn.

Dưới ánh sáng phản chiếu mờ mờ, hắn chỉ thấy một cái bóng đen, dáng người mờ mịt. Dù không thấy rõ mặt, “Cục Đá” vẫn khóc không ra tiếng, nước mắt nước mũi tèm nhem, tuyệt vọng cầu xin người kia giúp đỡ.

“Daisy? Smith? Có phải mấy người không?”

Hắn cố gắng cất tiếng hỏi, nhưng đôi tay đã không còn chống đỡ nổi nữa. Tuyệt vọng khiến hắn gần như bật khóc, nhưng cổ họng thì nghẹn cứng lại, đến khóc thành tiếng cũng không làm được.

Điều duy nhất hắn có thể làm là ngửa đầu nhìn lên, van xin trong run rẩy.

Thế nhưng — cái bóng kia chỉ thấp giọng lập đi lập lại:

“Gϊếŧ mày… gϊếŧ mày… gϊếŧ mày…”

Đúng lúc đó, bản nhạc chuông mà chính bọn họ từng cài đặt vang lên — là tiếng chuông điện thoại của thiếu gia Smith.

Màn hình sáng lên báo có cuộc gọi, và nhờ ánh sáng ấy, “Cục Đá” cuối cùng cũng thấy rõ khuôn mặt của bóng người kia.

Con ngươi của hắn lập tức co rút dữ dội.





Một tiếng sau ——

“Ừm, chuyện này đúng là… khá thú vị đấy.”

Rogers như một con nhện khổng lồ bám trên bức tường bên ngoài chung cư, nhẹ nhàng tháo gỡ mấy cái bẫy đã lắp ở phía bên này — tất cả đều vẫn chưa bị kích hoạt.

Tuy vậy, hắn vẫn nheo mắt lại, nét mặt không buông lỏng.

Hắn nghĩ là… hắn ngửi thấy mùi đó — mùi máu.

Vài giây sau, Rogers nhẹ nhàng như một chú chim đậu xuống ban công nhà bà Smith.

Nơi này hơi bừa bộn, nhưng với một người già lú lẫn thì nhà cửa lộn xộn cũng chẳng có gì bất thường cả.

Chiếc đồng hồ trong phòng vẫn tí tách kêu đều đều. Một bức tượng Jesus bằng bạc — hình tượng Jesus chịu đóng đinh — không hiểu vì sao lại bị đổ xuống, đầu nghiêng lệch, ánh mắt như đang hướng về phía Rogers với vẻ buồn bã kỳ lạ.

Không có ai trong phòng cả.

“Thật sự thú vị đấy.”

Rogers nhún vai, lặp lại lần nữa câu nói của mình.

Ở mặt bên kia bức tường, chú cá màu lam quay đầu nhìn lại cái đuôi của mình.

Màng trắng ở đuôi đã hoàn toàn bong ra, để lộ lớp vảy bên dưới, hoàn hảo không một tì vết.

Một ngón tay đen nhánh, sắc sảo như móng vuốt, nhẹ nhàng thò xuống mặt nước. Làn da đã trở nên trắng nhợt, gần như trong suốt dưới lớp bọt nước.

Con cá chầm chậm bơi một vòng. Từ miệng nó, một cái giác hút nhỏ trồi ra rồi bất ngờ bao lấy ngón tay kia.

Chỉ trong chốc lát, mọi thứ trở lại bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.