Lưu Nhan từ bên ngoài tiến vào: “Điện hạ, Vạn Quý phi thỉnh người sau giờ ngọ đến Y Lan Cung dùng trà.”
Vạn Quý phi được sủng quán lục cung, Hoàng hậu nương nương lại thân thể bất an, đa phần chuyện hậu cung đều do một tay Vạn Quý phi xử lý. Thật sự mà nói, người này còn ra dáng mẫu nghi thiên hạ hơn cả chính Hoàng hậu.
Phó Dao tuy thân là Thái tử phi, luận về thân phận thì cao quý hơn hẳn Quý phi, song quyền thế hiển hách của Vạn Quý phi trong hậu cung, nàng lại không thể không liệu tới.
Thế nhưng, nếu y theo quy củ, ngày thứ hai sau đại hôn, Thái tử phi chỉ cần yết kiến Thái Hoàng Thái Hậu, Hoàng thái hậu, Hoàng thượng cùng Hoàng hậu. Phải đợi đến ngày thứ ba, mới có thể cùng các phi tần khác qua lại hỏi han – đây là phép tắc, cũng là để chương hiển sự khác biệt về tôn ti.
Nếu nàng tới, ắt sẽ đắc tội Hoàng hậu. Nếu nàng không tới, lại đắc tội Vạn Quý phi.
Hoàng hậu là mẫu hậu ruột thịt của nàng, có thể tùy thời giáo huấn. Còn Vạn Quý phi, kẻ chân chính nắm quyền trong hậu cung, chỉ cần khẽ ngoắc ngón tay cũng đủ sức ngấm ngầm gây khó dễ cho nàng.
Huống hồ, Quý phi cớ sao lại đột nhiên muốn gặp nàng? Kiếp trước, rõ ràng phải đến ngày đại hôn thứ ba, nàng mới y theo quy củ mà tới lui hỏi han.
Chẳng lẽ đã có chỗ nào đó xảy ra sai sót sao?
Phó Dao bỗng nhiên nhớ tới một cố sự cũ. Thuở ấy, nàng từng lén dùng ấn tín của Tiêu Giai, giả mạo thư từ gửi cho Tiết độ sứ Sóc Phương. Khi Lục Nhụy ra ngoài truyền tin, bị người hoài nghi, suýt nữa bị lục soát thân thể, may mắn thay lại vừa vặn gặp được Vạn Quý phi. Vạn Quý phi chỉ vài lời đã giúp nàng hóa giải mọi nghi hoặc.
Bức thư ấy cứ thế được đưa đi, rồi sau này khi sự việc vỡ lở, nó cũng trở thành một trong những chứng cứ buộc tội Tiêu Giai mưu phản.
Hồi ấy nàng chỉ ngỡ là trùng hợp, giờ đây ngẫm lại, lại cảm thấy có phần cố ý. Vạn Quý phi tạm thay Hoàng hậu quản lý lục cung, hà cớ gì lại đích thân dừng lại xử lý chuyện của một tiểu nha đầu vô danh?
Huống chi, nhất cử nhất động của nàng trong cung, Tiêu Tĩnh Ngọc đều biết rõ như lòng bàn tay. Chắc chắn trong cung, thậm chí cả Đông Cung, đều có nhãn tuyến của hắn cài cắm.
“Điện hạ.” Lưu Nhan ở một bên khẽ nhắc nhở: “Hôm nay đi gặp Quý phi e rằng không hợp quy củ, mong Điện hạ châm chước.”
Phó Dao thu lại những suy nghĩ mông lung: “Lưu Nhan cô cô, người hãy thay ta đến nhà kho chọn vài món lễ vật, mang đến Y Lan cung tạ tội Quý phi. Cứ bẩm rằng ta thân thể không được khỏe, thật lòng áy náy vì đã từ chối hảo ý của Quý phi, ngày mai nhất định sẽ đích thân tiến đến thỉnh tội.”
Lưu Nhan vâng lời, đoạn xoay người lui ra. Khi đi ngang qua Lục Nhụy, nàng bèn gọi: “Cô nương không ngại theo ta học hỏi thêm lễ nghi trong cung chứ?”
Lục Nhụy đưa mắt nhìn Phó Dao, nàng liền gật đầu nói: “Cứ đi đi.”
Lục Nhụy là tâm phúc của nàng, về sau ắt không tránh khỏi việc qua lại với các cung khác, những thứ lễ nghi này sớm muộn gì cũng phải học mà thôi.
Lục Nhụy theo Lưu Nhan cô cô vào nhà kho. Bên trong, mọi đồ vật đều được phân loại, bày biện tươm tất. Lưu Nhan lập tức hướng tới mấy dãy tủ ở bên trái.
Những đồ vật ở đây đều có thể tùy ý tặng cho người khác, còn dãy bên phải, là những món đồ chủ tử yêu thích, cần phải có chỉ thị mới có thể tùy tiện xử trí.