Chương 6

Nàng chỉnh trang lại xiêm y cùng trang sức trên tóc, đoan trang ngồi thẳng trong kiệu.

Cỗ kiệu vững vàng hạ xuống đất, Tiêu Giai từ phía trước xa giá xuống, chậm rãi bước đến trước phượng kiệu đỉnh vàng chạm khắc hoa.

Cung nhân vén tấm màn lụa đỏ thêu rồng phượng lên, Phó Dao bước ra từ kiệu hoa, chỉ có thể nhìn thấy vạt áo của Tiêu Giai đang buông thõng xuống mặt đất.

Cung nhân từng người vén cao tấm quạt nghi trượng lên, Phó Dao lúc này mới nhìn thấy Tiêu Giai rõ ràng mồn một đang đứng ngay trước mặt nàng.

Tiêu Giai vận y phục hôn lễ màu đỏ thắm, mái tóc đen nhánh được búi cao, trên gương mặt tuấn lãng điểm nụ cười như có như không, ánh mắt nhu hòa nhìn nàng.

Lòng Phó Dao dâng lên vạn vàn cảm khái, kiếp trước Tiêu Giai cũng đã nhìn nàng như thế này, nhưng nàng tâm tâm niệm niệm lại chỉ có Tiêu Tĩnh Ngọc, thành thử đã phụ bạc nam nhân trước mắt.

Kiếp này, nàng nhất định sẽ trân trọng Tiêu Giai, cố gắng làm một hiền thê, cũng xem như đền bù tội lỗi mà mình đã gây ra ở kiếp trước.

Phó Dao đi đến trước mặt Tiêu Giai, Tiêu Giai đối nàng vươn tay, nàng liền đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay Tiêu Giai.

Tiêu Giai vừa chạm vào bàn tay hơi lạnh của nàng, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại. Sau đó, hắn bất động thanh sắc dùng lòng bàn tay ấm áp khô ráo bao bọc lấy tay nàng, nắm tay nàng bước qua ngưỡng cửa cao ngất.

Bọn họ sóng vai đi đến Đông Cung treo đầy lụa đỏ, dưới sự chủ trì của Tư Lễ Giám, đã hoàn thành các nghi lễ quỳ lạy, cùng lao, hợp cẩn… Chờ đến khi trở lại Dục Khánh Cung, Phó Dao đã có chút choáng váng đầu óc, mắt hoa lên.

Nàng vừa mới bị "dắt cơ" tr·a t·ấn đến ch·ết, tỉnh lại sau còn chưa kịp thích ứng với thân thể hiện tại, liền lập tức phải trải qua rất nhiều nghi thức đại hôn rườm rà. Nàng nhìn những cung nhân qua lại, liền cảm thấy trước mắt một trận mơ hồ.

Phó Dao cùng Tiêu Giai sóng vai ngồi xuống, các cung nhân nói những lời cát tường, nhận tiền thưởng, rồi kéo từng lớp sa mỏng xuống và lui ra.

Khi rời đi, Lục Nhụy còn ngoái đầu nhìn nàng một cái, nhưng lại không dám nói thêm lời nào, chỉ có thể đầy lo lắng mà lui bước ra ngoài.

Tẩm điện tức khắc trở nên tĩnh mịch không một tiếng động, chỉ có tiếng nến đỏ thỉnh thoảng phát ra tiếng tí tách và tiếng tí tách đều đặn của đồng hồ nước.

Tiêu Giai nắm lấy tay nàng, khẽ hỏi: “Sau này, bổn cung có thể gọi nàng là Dao Dao được không?”

Những lời lẽ không sai biệt so với kiếp trước lọt vào tai, khiến Phó Dao tâm thần đại loạn, song trên gương mặt nàng vẫn không hề lộ ra nửa điểm manh mối: “Điện hạ cứ tự nhiên.”

Tiêu Giai giơ tay vuốt ve gương mặt nàng, ôn tồn nói: “Từ nay về sau, nàng chính là thê tử của bổn cung. Bổn cung sẽ yêu thương nàng, kính trọng nàng, bảo hộ nàng, cũng nguyện nàng có thể tín nhiệm bổn cung, cùng bổn cung nắm tay cộng độ quãng đời còn lại.”

Phó Dao hơi hơi gật đầu: “Th·iếp đã khắc ghi trong lòng.”

Tiêu Giai cúi đầu, vừa lúc có thể nhìn thấy hàng mi rậm của nàng cong vυ"t như cánh quạt, toát lên vẻ nhu hòa và đa tình đến lạ.

Phó Dao như có điều phát hiện, hàng mi dài mảnh khẽ run rẩy, khẽ gọi: “Điện hạ...”

Tiêu Giai cúi đầu hôn nàng, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve vòng eo thon gọn, một tay có thể ôm trọn.

Phó Dao nắm chặt ống tay áo, cưỡng ép bản thân không nghĩ đến Tiêu Tĩnh Ngọc, cố nén sự kháng cự trong lòng, chủ động đáp lại nụ hôn của Tiêu Giai.