Chương 40

Tiêu Giai thân là Thái tử, tự nhiên cần phải biểu hiện thật tốt, lập tức liền theo chân Thánh thượng.

Thuần Tái Đế ngồi trên lưng ngựa, quay đầu nhìn lại, liếc mắt một cái liền thấy Tiêu Tĩnh Ngọc đang ung dung tự tại ngồi giữa một đám Vương gia, hoàng thân quốc thích, những kẻ hoặc bụng phệ hoặc râu tóc hoa râm, thong thả bưng chén trà nhấp từng ngụm, thái độ đầy vẻ an nhàn. Bèn cất cao giọng hỏi: “Thập Cửu sao không cùng đi săn?”

Tiêu Tĩnh Ngọc hôm nay vận trường bào màu thiên thanh, mái tóc đen nhánh được búi cao bằng một chiếc trâm ngọc bích, trông y hệt một quý công tử nhàn tản ra ngoài du ngoạn. Y nghe vậy liền đứng dậy, cung kính đáp: “Thần đệ vốn tính lười nhác, từ trước đến nay sơ suất trong việc cưỡi ngựa bắn cung, chi bằng không ra vẻ lúng túng trước mặt Hoàng huynh, làm mất đi sự trang nghiêm của buổi đi săn.”

Thuần Tái Đế hôm nay tâm tình có vẻ hân hoan, đối với đứa đệ đệ vốn không được ngài xem trọng này cũng hiếm khi nở nụ cười, liền nói đùa rằng: “Thập Cửu ngày ngày vướng víu bên nữ tử, sao đến giờ vẫn cô độc một mình? Đã đến lúc thành thân rồi!”

Ngài vừa nói vừa liếc nhìn hàng nữ quyến phía đối diện do Hoàng hậu dẫn đầu trong bữa tiệc: “Hoàng hậu luôn có mắt nhìn người, cũng nên chọn cho Thập Cửu một vị tiểu thư danh môn khuê tú mới phải.”

Thái hậu cùng Thuần Tái Đế cố tình lơ là, trì hoãn hôn sự của Tiêu Tĩnh Ngọc bao năm qua, không ngờ hôm nay chỉ vì một thoáng tinh thần sảng khoái lại muốn gả vợ cho hắn. Mọi người ai nấy đều thấy đây là chuyện lạ.

Hoàng hậu trong lòng đã có tính toán riêng, muốn một tiểu thư danh môn xứng đôi với Vương gia, nhưng lại phải là người không có quyền thế. Nàng đứng dậy hành lễ: “Thần thϊếp tuân chỉ.”

Thuần Tái Đế lại nhìn về phía Vạn quý phi: “Nàng cũng đừng nhàn rỗi, cùng trẫm cưỡi ngựa săn bắn một chuyến đi.”

Vạn quý phi khẽ hờn dỗi một tiếng, đành rời chỗ ngồi, lên ngựa, theo sau Thuần Tái Đế cùng tiến vào rừng săn.

Hoàng hậu chỉ lặng lẽ đứng dậy tiễn Thuần Tái Đế rời đi, có lẽ đã trải qua quá nhiều biến cố nên trở nên chai sạn. Nàng không hề biểu lộ điều gì trước sự thiên vị trắng trợn mà phu quân dành cho nữ tử khác.

Phó Dao lén lút nhìn Hoàng hậu một cái, trong lòng buồn bã nghĩ, nếu không có gì bất trắc, e rằng ngày sau nàng cũng sẽ tiêu hao tuổi xuân trong bức tường cung cấm này mà trở nên cam chịu như thế.

Phó Dao có chút hững hờ thu hồi ánh mắt, lại phát hiện Tiêu Tĩnh Ngọc đang chăm chú nhìn mình. Qua khoảng sân rộng lớn ở giữa, mọi cảm xúc trong mắt nàng đều thu trọn vào đáy mắt hắn.

Phó Dao có cảm giác nỗi lòng sâu kín bị người thăm dò, vô cùng bất an, vội vàng cúi mi mắt, ngồi trở lại vị trí của mình.

Tiêu Tĩnh Ngọc một tay đặt lên bàn, chống cằm, rất có hứng thú mà ngắm nhìn dung nhan diễm lệ của nữ tử, cùng chút luống cuống và vẻ ngượng ngùng khi tâm sự bị người nhìn thấu.

Bàn tay còn lại của hắn nhẹ nhàng xoay chén trà. Ngón tay kia thon dài, khớp xương rõ ràng, không hề có một vết sẹo hay vết chai sần, vừa nhìn đã biết đó là đôi tay chỉ quen hưởng phú quý. Nhưng chỉ có một mình Tiêu Tĩnh Ngọc biết, để Thuần Tái Đế cùng Thái hậu an tâm, hắn đã bao đêm khuya dưới ánh nến lờ mờ, dùng giấy nhám chứa cát sắt mài đi không biết bao nhiêu vết chai sần trên tay.